Cầu mong sớm đạt đạo!
Số bình luận:  8
Số bài viết:     19
Hạ dời, lại nhớ đến thu ….Thu hát cho người

Ai có nói vách tình ái cao trăm ngàn trượng, muôn kiếp người chẳng thế vượt qua. Tình yêu vẫn là thứ gì đó xa vời, dẫu chỉ có thể ngoái đầu lại là chúng ta thấy tất cả. Ai rồi cũng phải già đi, thời gian sẽ làm cho tâm hồn mỗi người lắng đọng. Tất cả những lố lăng, nhí nhố, nhiệt trẻ sẽ mất đi để rồi nhường ngôi cho sự chính chắn, vĩnh cữu trong mỗi tâm hồn.

Hạ dời, ta lại nhớ đến thu. Và ta lại hát cho người…….

Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.

Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.

Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi.

Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu…ơi !

 

Hãy lắng nghe và cảm nhận hỡi những ai có tâm hồn.

Bến Bạc Đầu

Lất phất mưa bay chiều khói phủ

Đàn ai trên sóng chập chùng xa

Hồn ai theo gió về nghiêng ngả

Xào xạc ngàn lau, bến Bạc Đầu

Năm xưa, có kẻ lỡ tình sâu

Lẳng lặng bên sông gảy khúc sầu

Dõi cánh chim bay miền biển trắng

Mấy mùa thu vắng biền biệt nhau

Năm xưa có kẻ hẹn tình sâu

Hát khúc Phượng Cầu đến dài lâu

Rồi đêm hợp loan trên bến vắng

Hai màu cô lẻ tìm được nhau

Cũng bến năm xưa, cũng khúc sầu

Nhưng khách phong trần đã về đâu?

Còn gió ngóng trông trời mộng tím

Đưa hồn về bến khóc hoang liêu

Sim Tím Tình Hoang (truyện ngắn)

 

 

Tuổi thơ tôi gắn liền với đồi sim, nó nằm ngay sau nhà tôi. Khác với lũ trẻ cùng làng, tôi hay thơ thẩn một mình trên đồi những buổi chiều tà, mân mê những chùm hoa tím mùa kết quả. Khắc giao mùa thật đẹp, từng đóa hoa chưa kịp nở, chỉ hé nụ. Đưa tay vuốt nhẹ đám lông mịn màng trên đóa, từng màu tím non chấm phá trong màu nâu già nua như muốn nói với tôi “Cuộc sống này thật tươi đẹp, tương lai sẽ là một màu tím yêu thương”. Tôi cười mãn nguyện nhìn những nụ hoa, tôi không ngắt chúng, tôi muốn ngắm nhìn chúng mãi mãi như thế này.

 

Chớm xuân là tiết trời đẹp nhất, hoa chớm nở cũng là lúc hoa thanh khiết nhất. Từng chiều, từng chiều trong gió, mùi hoa ngan ngát. Những mùa chín, tôi hay nằm thả hồn dưới gốc sim già, thỉnh thoảng từng quả sim thơm ngọt rơi trên đôi môi bé bỏng, tôi lại nhớ tới chuyện “Nằm chờ sung” mà mẹ thường hay kể.

 

Cha tôi hay kể về chuyện tình của mình. Cha từng yêu rất nhiều người, ông tuy sống ở vùng nông thôn sơn cước nhưng dáng chất chẳng có vẻ gì là mộc mạc, ông làm đắm say hết thảy những người con gái trong làng. Họ ăn mặc, họ chải chuốt, họ ăn nói ngọt ngào trước ông. Ông đàn hay lắm, ông làm thơ cũng hay nữa, mãi về sau này tôi mới nhận ra hồn thơ dạt dào của mình được truyền từ người cha yêu dấu. Bao nhiêu người theo đuổi, quả thật là một điều mà thằng con trai nào cũng ao ước. Nhưng ông nói với tôi rằng đó không phải là tình yêu thật sự, ông muốn tìm một cái khác cơ. Và ông đã tìm được điều đó ở mẹ tôi.

 

Bà là một người con gái mộc mạc, mộc mạc như loài hoa trinh nữ núi rừng. Mẹ tôi đẹp nhưng sống khép kín, gia đình ngoại tôi kỹ tính, con gái không được đi chơi nhiều. Lúc mẹ biết cha thì ông đương ở độ thanh niên tuấn tú. Mẹ tôi cũng như bao cô gái khác, cũng bồi hồi trước người con trai tài hoa. Nhưng mẹ tôi không làm gì cả, bà chỉ để thầm trong lòng. Một đóa hoa hé nụ, một xao động đầu đời, bà thường hay rỉ tai với dì tôi về người con trai ấy. Lúc ấy dì tôi còn quá bé, dì chưa hiểu lắm về chuyện tình yêu, dì hay trêu mẹ tôi rằng bà chẳng là cái đinh gì với ông. Mẹ tôi tức lắm nhưng chẳng làm sao cãi lại đứa em bướng bỉnh của mình. Mà đúng thật như vậy, cha tôi cũng chỉ coi mẹ tôi như là một đứa bé cùng làng. Những cuộc gặp gỡ bất thình lình giữa mẹ và cha cũng chỉ có những cái nhìn e thẹn của mẹ. Cha tôi vẫn phớt lơ như một chàng làng tử chính hiệu.

 

Những đêm trăng cha hay đánh đàn, thanh niên nam nữ trong làng thường tụ tập để hát hò. Dưới ánh lửa, họ quây quần hát múa theo tiếng đàn guitar lãng mạng của cha tôi. Những lúc ấy mẹ tôi hay đứng sau gốc cây ở xa, he hé nhìn, mẹ cũng hát nhưng bà chỉ thì thầm trên nét môi. Dì tôi quả là tinh quái, nhưng lúc như thế dì thường bất ngờ chộp lấy mẹ, làm trò quỷ, thế rồi dì phải vắt chân lên cổ chạy trốn để mẹ tôi khỏi đuổi kịp.

 

Vài năm trôi qua, người con gái ấy đã lớn hơn, mẹ đã thành một người thiếu nữ thực thụ, bà lên tỉnh học y tá. Nhà ngoại tôi nghèo lắm, nhiều lúc phải ăn sắn độn cơm nhưng mẹ tôi vẫn nhất quyết đi học. Ông ngoại tôi than thở nhà nghèo không có tiền, mẹ tôi chỉ lấy cơm gạo vào những cuối tuần, còn học phí và tiền sinh hoạt bà phải lăn lộn làm mướn để trang trải. Nhớ lại những kỷ niệm ấy, mẹ tôi vẫn hay khóc.

 

Ngày trở về mẹ đã trở thành một cô ý tá xinh đẹp, bà thường chữa không công cho những người nghèo. Bà nói “Mình cũng nghèo, họ cũng nghèo”, những lời đó ghi mãi trong lòng tôi sau này. Từ đó mẹ tôi trở thành mục tiêu săn đuổi của bao trai làng. Nhưng mẹ tôi vẫn khép kín, ngoại tôi lại khó chịu, thành ra cũng chẳng có chàng trai nào được bước vào nhà.

 

Đời kể cũng hay, người ta nói quả đất tròn, cha tôi sau bao nhiêu năm đi hoạt động thanh niên dưới tỉnh, ông cũng về. Ngày trở lại, trên con đường làng, ông gặp ngay mẹ tôi. Người con gái năm xưa đây sao? Đây là cô Lựu sao? Cha tôi ngỡ ngàng, nhưng ông nhìn trời thở dài, bao nhiêu cuộc tình rồi sẽ đi về đâu? Ông đã từng yêu nhiều, ông hiểu, ông sợ làm khổ thêm bất kỳ một người con gái nào nữa. Ông gật đầu chào mẹ tôi và vội vã về nhà. Đó cũng chính là lý do mấy năm trời ông chăm chú vào hoạt động thanh niên dưới tỉnh và không hề đá động gì tới chuyện yêu đương.

 

Nhưng với mẹ tôi lại khác, vẫn mái tóc bồng bềnh ấy, vẫn cặp mắt phiêu du ấy, hình bóng người con trai ôm đàn guitar bên ánh lửa vẫn còn đó. Bà đứng sững như trời trồng cho tới khi dì tôi kéo về. Ôm mộng mơ, bà lang thang trên đồi sim sau nhà, bà yêu hoa sim, có lẽ tôi cũng bị ảnh hưởng từ mẹ. Bà hay dạo đồi sim, nâng những nụ hoa dưới trời chiều. Dì tôi lại khác, dì tôi cũng thích hoa sim nhưng bà hay bẻ từng chùm để cài đầu và nghịch ngợm. Mẹ tôi không thích thế, bà hay nói với dì “Ngắt làm chi, cứ để trên cành không đẹp hơn sao”. Dì tôi quả thật nghịch ngợm, những lúc ấy bà hay chẩu môi cãi lại “Em thích vậy, chị làm gì nào?”. Mẹ tôi chỉ lắc đầu cười, thấy vậy dì càng làm tức, bẻ nhiều hoa hơn.

 

Thời ấy đương chiến tranh, nội tôi phải đi lính. Thời chiến, đi lính cũng chết, không đi lính cũng chết, nhưng đi lính còn có tiền lương để nuôi gia đình. Có điều mấy đồng lương anh lính quèn vẫn không đủ để nuôi gia đình. Cũng chính vì thế mà cha tôi bỏ ước mơ hoạt động xã hội dưới tỉnh để về quê phụ giúp gia đình. Cha tôi là anh cả nên trách nhiệm lại nặng nề. Nhà quê, lại chiến sự, ai cũng tản cư, làm gì ra tiền để phụ giúp đây? Lúc ấy cả làng tôi, bữa đói nhiều hơn bữa no.

 

Cha tôi sầu muộn, tâm hồn thơ không còn chảy nổi trong trái tim nồng nhiệt nữa, những chiều tà ông cũng hay đi lang thang một mình. Có một chiều, đồi sim sau nhà tôi in bước chân của ông. Ông là một người sống ở đây hơn hai mươi lăm năm, vậy mà đây là lần đầu ông cảm nhận được vẻ đẹp của loài hoa núi rừng này. Trời chiều man mác, đồi sim bát ngát, hồn thơ ông lại lai láng. Ôi, cuộc đời! lúc này cũng thăng hoa được vậy, đầu cần cứ phải lầu cao gác tía, đâu cần phải thuyền xuôi dòng trong. Ở đồi sim này, ở nơi thôn dã này cảm xúc vẫn lai láng dạt dào. Ôm cây đàn đã cũ kỹ, ông đánh lên khúc ca về đồi sim hoang dại, hương sim như ngan ngát đâu đây, cả không gian như ngừng thở, cùng reo vui giữa gió tuyệt vọng. Và lúc đó, bên cạnh ông đã có thêm một người, mẹ tôi, người thiếu nữ năm xưa đã ngồi cạnh từ lúc nào. Bà đã hát, khúc hát sim rừng, khác hát man dại như loài sim hé nụ giữa núi đồi mênh mang. Ngày đó, cha và mẹ yêu nhau.

 

Họ trở thành một đôi vợ chồng đẹp nhất làng, đó là một câu chuyện đẹp, cha tôi đã tìm lại được cảm xúc văn thơ dạt dào, mẹ thì có hạnh phúc của mình. Họ thật hạnh phúc, họ cố gắng làm lụng để vượt qua thời khốn khó của đất nước. Lúc ấy bom đạn bắt đầu nổ nhiều.

 

Tôi sinh ra trong hoàn cảnh như thế!

 

Lớn lên, cũng như cha, dòng máu tôi chảy dòng huyết thơ dạt dào. Tôi thích đặt thơ, thích ngâm, thích ngân nga, chị hay nói “Thơ thơ thẩn thẩn, có nuôi sống mày không?”. Nhưng tôi vẫn cứ làm vì ở tôi có một tình yêu văn nghệ. Quê hương nằm trong tim tôi, chất mạn dại chảy vào hồn tôi, tôi yêu núi rừng, nhưng tôi không hào hoa như cha. Tôi thích một mình, tôi thích lan man giữa rừng sim. Có một gốc sim già trưa nào tôi cũng nằm nghỉ, gió vi vu khắp đất trời. Tôi lớn lên khi chiến sự dồn giã. Chị tôi nói “Mày định bắt chước cha tìm tình yêu ở cái đồi sim tím ngắt đó hả?”. Tôi phá lên cười, tôi mà biết gì về chuyện tình yêu.

 

Rồi tôi cũng lớn, tôi ít tới đồi sim nữa, tôi phải làm việc để lo cho cái ăn. Chiều chiều tôi hay nhìn về đồi sim, ở đó có suối reo, có gió mát, có chim trời và có một khoảng không để tâm hồn ngây dại như tôi rộng mở. Người ta nói loài hoa nào cũng có linh hồn, với hoa sim càng đúng như thế. Tôi không biết hoa sim tượng trưng cho điều gì nhưng tâm hồn tôi cảm nhận được sự buồn bã, nhìn từng cánh hoa không nỡ rời cuống tối hiểu sự đùm bọc gắn bó với nhau, mỗi cội sim là một gia đình thực thụ.

 

Lúc còn bé, quê tôi nhiều chim trời lắm, chúng rất dạn dĩ, nhưng từ khi chiến tranh nổ ra, phần vì bom đạn, phần vì cái đói, tôi đã không còn thấy chúng nhiều. Tôi vẫn nhớ những chiều tà, từng cặp cu đất gáy vang. Có lần bom nổ, một tổ thỏ con trong đất biến thành đống nhầy nhụa, tôi rưng rưng khóc chôn chúng, con người cũng chết huống gì chúng mày. Trời ơi, một chiều, tầm mắt tôi nhòa màu khói, tôi giục chạy lên đồi sim, quả bom đã nổ nát một khoảng đồi, cội sim già của tôi chỉ còn là gió bụi. Kể từ lúc đó, tôi ghét chiến tranh, chiến tranh không giúp gì cho chúng tôi, nó làm chúng tôi nghèo đói. Có người nói phải cố chen lên để khỏi chết, nhưng tôi nghĩ “Chiến tranh mà, dù có làm lớn cũng sẽ chết bất kỳ lúc nào. Ai mà biết được điều đó?”.

 

Tôi yêu quê hương tôi, tôi yêu đồi sim này!

 

Lúc ấy, tôi có một cô bé hàng xóm, cũng sinh ra giữa thời chiến loạn. Tôi thích đôi bím tóc của cô, tôi hay lúc lắc bím tóc để chọc cô vui nhưng tôi đọc được trong mắt cô sự buồn bã, có lẽ cô chẳng bao giờ vui được như ngày xưa nữa. Cha cô đã chết, ông chết khi chưa kịp vượt biên, mẹ con cô từ đó càng trầm lặng hơn. Bom rơi thường nhật trên làng tôi, ngày hai lần, nửa đêm và giữa trưa, nhiều lúc đang bữa cơm chúng tôi phải hoảng loạn trốn xuống gầm giường. Làng tôi phải đào thật nhiều hầm để trú bom. Vì nhà Nga kế nhà tôi, nên tôi đề nghị cha đào hầm chung để cùng trú với mẹ con Nga. Cha hiểu ý tôi nhưng ông chỉ đào giúp cho mẹ con Nga, “Làm sao mà trú chung, hầm phải đào sát nhà chứ, người làm sao chạy nhanh hơn bom?”.

 

Ngày nọ, từ đồi sim tôi nghe tiếng nổ xé hướng nhà tôi. Tôi kinh hoảng chạy về, góc sau nhà tôi tan hoang, bao nhiêu thứ vung vãi, con lợn nái của mẹ nằm bê bết máu, nó chỉ thở thêm được vài hơi cuối cùng. “Đi đi, kiếp sau nhớ đừng làm người nhé, khổ lắm” – Tôi thầm nhủ. Ba tôi từ trong hầm chạy ra ôm chầm lấy tôi “Con có sao không? Đi đâu mà giờ này mới về?”, mẹ vuốt tóc “Không sao là may rồi, từ nay đừng đi ra ngoài một mình nữa nghe con”. Nhà tôi vẫn đầy đủ? Nhưng có tiếng khóc đâu đây? Tiếng khóc từ nhà Nga. Tôi chạy ào qua, Nga đang ôm mẹ, máu me đầy người. Thím Hai đã chết vì bom, căn hầm bị xới tung. Tôi lay thím Hai trong tuyệt vọng.

 

Từ đó Nga càng trầm lặng, tôi là bạn của em, tôi hay dẫn em đi chơi để em bớt buồn. Vài năm trôi qua, tôi đã mười tám, chúng tôi dẫn nhau lang thang trên đồi sim. Em cũng thích sim như tôi, ngắt một đóa hoa tôi cài lên tóc em, em cười hạnh phúc. Tình yêu nảy nở trong chúng tôi, tình yêu đã sinh ra từ chiến tranh.

Bom nổ phía xa, Nga ôm chầm lấy tôi “Màu tím buồn lắm anh ơi!”, tôi ôm em trong nghẹn ngào. Ngoài kia còn ai chết nữa đây? Gia đình nào phải phân ly nữa đây? Ôi, con người với nhau, sao lại đối xử tàn nhẫn vậy? Sao các người lại rải bom trên mảnh đất của chúng tôi? Tôi thét vang, Nga lau nước mắt cho tôi, “Có em ở bên cạnh anh mà”. Tôi thầm nhủ với gió trời “Cuộc chiến này bao giờ mới kết thúc đây?”.

 

Tôi đã trưởng thành, ba mẹ muốn lập gia đình cho tôi. Nga đồng ý, và tôi rất hạnh phúc. Nhưng trong đầu tôi vẫn oang oang tiếng nổ của đạn bom, liệu chúng tôi có thực sự hạnh phúc khi đạn bom vẫn hoành hoành? Chúng tôi làm đám cưới trong cái đói và sự chết chóc của chiến tranh. Ai cũng chúc mừng chúng tôi nhưng tôi đọc được trong mắt họ sự mệt mỏi, sự sợ hãi, sợ phó thác số phận. Những chiều tà, tôi và Nga đi dạo trên đồi sim. Có một chiều, tôi nắm chặt tay, nhìn Nga “Anh sẽ đi bộ đội”.

 

Nga sững sờ

-         Anh nỡ bỏ em một mình sao?

Tôi không nói, ngước nhìn trời, thở dài. Tôi còn em, tôi còn gia đình, ba mẹ tôi đã già rồi. Giữa thời chiến này ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu đi có thể tôi sẽ chết. Bao nhiêu xác người đã nằm xuống rồi. Họ chết mà không hiểu tại sao mình chết, họ chết khi chưa hiểu chuyện đời, họ chết khi miếng khoai cứu đói vẫn chưa nuốt trôi.

-         Anh không đi nữa, anh sẽ chăm lo cho em và gia đình!

 

Một tuần sau, trong đêm mưa gió, tôi đã ra đi. Vài bộ quần áo sờn, tôi gói ghém cẩn thận, những gì để lại chỉ là một lá thư. Tôi tin Nga và gia đình sẽ hiểu tôi: “Anh không muốn nhiều người phải chết nữa! Cha mẹ em đã chết, bà con hàng xóm cũng chết, ai cũng ra lính. Anh không muốn cuộc chiến này dài thêm, anh sẽ lấy thân mình để đánh đổi một phần bình yên cho quê hương. Anh tin gia đình và em sẽ hiểu.”

 

Và tôi đã đi theo du kích. Chiến sự càng lúc càng căng thẳng, đất nước tôi máu đã đổ nhiều hơn. Hơn một ngàn năm đổ máu vẫn chưa đủ sao? Sao những dân tộc lớn cứ muốn đô hộ, cứ muốn chiếm lấy quê hương của chúng tôi vậy? Tại sao? Các người không có gia đình à? Các người không có quê hương à?

 

Cái gì đến đỉnh điểm rồi cũng tàn, chiến tranh cũng thế. Nhưng chiến tranh ở đất nước tôi khốc liệt hơn bất cứ đâu hết. Có lẽ không ai thống kê nổi đất nước này đã nằm xuống bao nhiêu người. Từ đây về sau con cháu chúng tôi sẽ uống máu nhiều hơn nước, vì máu đã thấm quá nhiều vào đất.

 

Những đêm chiến sự, nghe tiếng pháo nổ tôi lại nhớ quê nhà, nhớ gia đình, nhớ vợ. Anh bạn lính quấn cho tôi một điếu thuốc.

-         Yên tâm, chúng ta sắp chiến thắng rồi!

Tôi hỏi

-         Cậu có vợ chưa?

Cậu ngơ ngác nhưng lại cười tươi.

-         Chưa, nhưng tớ và cô ấy đã hẹn nhau rồi, giải phóng xong chúng tớ sẽ làm đám cưới!

Tôi vỗ vai

-         Ừ, mong cho chiến tranh sớm kết thúc. Mong cho cậu sớm có được vợ!

Cậu cười hỉ hả mặc dù tiếng đại bác vẫn rền phía xa. Tôi biết cậu đang mơ về ngày đoàn viên, ngày gặp lại người yêu. Không biết người con gái của cậu ta như thế nào, chắc cũng đẹp, cũng xinh như Nga của tôi.

 

“Không biết quê hương bây giờ thế nào nhỉ?” – tôi thầm nhủ. Đêm khuya, gió lạnh, anh khoác thêm áo cho tôi. Chiếc áo đã vá chằng chịt, bao nhiêu đồng đội đã mặc nó, bao nhiều máu đã đổ lên, bao nhiêu linh hồn đã nằm yên trên đó. Tôi nhận lấy hơi ấm từ họ để vững cây súng tiến về trước. “Các bạn cứ yên tâm, xương máu của các bạn sẽ không uổng phí! Nếu tôi chết, còn có những người khác nữa”. Tôi nói câu đó, bao nhiêu đồng đội nói câu đó, và đất nước chúng tôi nói câu đó. Ôi quê hương, chúng tôi nguyện chết đi để đổi lấy những ngày bình yên cho dân tộc!

 

Chiến sự càng ngày càng ác liệt, chúng tôi đang áp đảo quân thù, sắp giải phóng rồi! Ai cũng hồ hởi, trong đầu mỗi anh lính chúng tôi hiện ra ánh lửa ấm áp của nồi bánh chưng, của những câu chuyện tình bên bờ mạ non. Thế nhưng đã có biết bao người ngã xuống khi chưa kịp nhìn thấy giấc mơ đó. Có người há miệng kinh ngạc, có người chết khi tay còn cầm chặt chiếc bát mẻ, có người vẫn gắng gượng giữ chặt tấm hình duy nhất của người yêu. Chúng tôi chôn vội, khoác vội cho các anh những mảnh chiếu cũ nát. Mỗi mét đất tiến tới là một nấm mồ tập thể của đồng đội tôi. Nhưng chúng tôi không sợ, chúng tôi vẫn tiến tới, chúng tôi vẫn ca vang bài ca giải phóng, vì chúng tôi tin cuộc chiến phi nghĩa này sẽ sớm kết thúc.

 

Ngày giải phóng, tôi cầm đầu một mũi tiên phong, nhiều đồng đội của tôi ngã xuống dưới làn đạn điên dại của kẻ thù, nhưng tay họ vẫn siết chặt cò súng đến hơi thở cuối cùng. Trong một trận phá hệ thống lô cốt để mờ đường cho bộ đội chủ lực, thủ trưởng tôi đã ngã xuống, anh đưa lá cờ đẫm máu cho tôi, thều thào “Cậu hãy giương nó lên ngày chiến thắng”. Tôi nhớ mãi lời của các anh, hỡi những chiến sỹ trận vong. Hỡi ngàn đời sau, liệu người đời có còn nhớ đến các anh? Các anh không cần lập tượng đài, các anh không cần ai tôn vinh, các anh chỉ cần thế hệ sau được yên vui, được học hành, được no ấm. Với tôi, tôi chỉ muốn quê hương tôi không còn tiếng bom nổ, tôi muốn gia đình tôi bình yên, tôi muốn được nhìn cánh chim tung bay trên nền trời sim tím.

 

Ngày trở về, dân làng hò reo, những con người bình dân bỗng hóa thành những người nghệ sỹ, họ ca vang, họ nhảy múa theo cảm xúc dâng trào. Đây, hạnh phúc là đây, nghệ thuật là đây! Bao nhiêu người đã đổ máu, đã gởi hồn thiên thu là vì đây. Hạnh phúc của quê hương cũng là hạnh phúc của bản than!

 

Tôi phăng chạy về nhà. Trời ngả chiều, hoàng hôn dệt màu úa trên đồi sim, nhà tôi cũng úa. Cha, mẹ, dì, chị tôi ra đón. Cha ôm chầm lấy tôi, không nói thành lời. Mẹ khóc nghẹn ngào, chị tôi rưng rưng nước mắt.

-         Mày đã thành một chiến sỹ giải phóng quân!

Chị tôi tự hào, gỡ lấy cái nón và đỡ ba lô xuống. Cả nhà ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở, giọt nước mắt ngày đoàn viên.

Tôi cười rạng rỡ, gạt nước mắt mẹ tôi.

-         Vợ con đâu?

Như có một tiếng sét chợt ụp xuống, mọi người đứng yên như trời trồng, mẹ tôi quay mặt, chị tôi bật khóc, cha tôi nhìn xa xa. Không cần nói tôi cũng biết điều gì đã xảy ra. Ngày giải phóng cũng là ngày em mất, một quả bom nổ chậm đã cướp mất em mãi mãi. Tin từ chiến trường làm em vui quá, em biết chúng tôi sắp chiến thắng, em biết tôi sắp trở về. Em cuống cuồng lên đồi sim thân yêu, nơi chúng tôi thề non hẹn biển, nơi tình yêu chúng tôi nảy nở. Em muốn cho tôi thấy cội sim đơn hoa kết trái như tình yêu chúng tôi, em muốn chọn một khoảng đất để chúng tôi xây nhà. Lúc mới cưới, tôi và em dự định sau khi đất nước được yên bình, chúng tôi sẽ xây nhà trên đồi sim này, ngày ngày chúng tôi sẽ được nhìn đồi hoa tím biếc, thơm ngát này.

 

Tôi quỳ sụp bên mộ em, đặt một nhành hoa sim đang hé nở.

-         Anh đã về bên em!

 

Ngôi mộ đầy cỏ vàng như than khóc dưới trời hoàng hôn. Xa xa, từng đàn chim mệt mỏi về tổ. Chiến sự kết thúc, chúng nó có tổ để về, còn tôi đã mãi mất em. Ôi, ngày trở lại, những tưởng hạnh phúc, nhưng sao đã vắng em tôi?

 

Trời vắng, hồn em, ta khóc than

Sim tím ru em giữa mây ngàn

Đời ơi! đã giết người con gái

Sao mấy mùa trăng em chẳng về?

 

Còn đâu những chiều bên nhau, nói gì đây? Nói gì đây? Mây gió ơi, hãy đưa lòng tôi đến với em. Vẫn đồi sim cũ, vẫn hoàng hôn nhưng buồn thảm quá, màu trời tím biếc cho tình yêu chúng tôi. Hương khói ngan ngát quyện quanh, có phải hồn em theo gió về bên tôi? Phải không? Có phải là hồn linh lan vĩnh cữu? Bên bát hương tàn tôi phục xuống.

 

“Màu tím buồn lắm”, phải, buồn, buồn cho những chuyện tình thời chiến sự.

 

Hòa bình rồi, anh đã về rồi, em ở đâu? Linh hồn em ở đâu? Gió linh lan ơi, mây ngàn ơi, hãy đưa em hồn em về đây! Về đây nghe anh hát, về đây nghe anh ru. Về đây nghe em, hãy về bên anh, anh mãi là gốc sim già chờ em.

 

 

Bên bát hương lạnh tình nghi ngút

Ta khóc tình ta, khóc mây ngàn

Màu tím sao buồn lắm anh nhỉ?

Ta vẫn chờ em với sim già !

Hoạt động của room
01.09.2010
(kemocque - 07.07.2008)
+
(9) bình luận: ringtones, Freelance writing job, buy an essay
22.04.2010
(socolasua - 15.08.2008)
+
(6) bình luận: tran dien, doanchjbjnh, vu manh hung
16.04.2010
01.04.2010
(kemocque - 17.06.2008)
+
(3) bình luận: WoW, mi chi, anh tho
06.12.2009
(kemocque - 06.10.2008)
+
(2) bình luận: nguyen mih tuan, ngueyn minh tuan
24.11.2009
25.05.2009
(kemocque - 13.05.2008)
+
(1) bình luận: ha phuong
24.05.2009
+
(3) bình luận: Nguyen Sinh uy, Xuân Lan, Tím
Bạn bè nhận xét
mọi nguwoif vào ủng hộ blog mình đi nào http://bnok.vn/raovat/