Hồi thứ ba-Huyết Vỹ Kiếm Pháp

Trời vừa tảng sáng, đám gia nhân Tích Kiếm Trang đã lục tục bò dậy, kẻ nấu nước, người quét dọn, tất bật chuẩn bị cho ngày mới. Chẳng là hôm nay Tích Kiếm Trang chuẩn bị đón khách quý, ngay từ chiều hôm qua trang chủ đã cho thám mã phi suốt đêm đến Thạch Long Các mời Lữ Toàn Long-nhị sự đệ của mình cùng ba đại trang chủ của “Tứ đại kiếm trang” về đây hội kiến. Lâu lắm Tích Kiếm Trang mới có một ngày tất bật thế này. A Đại-một gia nhân, đang quét dọn ngoài sân lớn, nói:
- Này, hôm nay nhà ta có vẻ bận rộn nhỉ?
Người đứng bên cạnh gã là A Tam, cũng đương làm công việc quét dọn, đáp:
- Hôm qua, trước khi lên đường, A Lý có ghé qua chỗ ta, hình như khách lần này từ Lạc Dương đến. Mà cũng có vài vị khách nữa, nghe nói là cố bằng hữu của lão gia đến thăm.
- Ta thấy hôm qua thần tình của lão gia không được ổn.
- Ngươi thì biết gì. Hôm qua tại Mãn Giang Lâu xảy ra nhiệt náo, có một người thanh niên trẻ tuổi đại náo thọ tiệc của Lục đại hiệp. Chỉ là không biết tại sao lão gia chúng ta lại cáo từ sớm, hơn nữa thần sắc có vẻ cổ quái.
A Đại nói:
- Hay là….
- Suỵt, đừng nói bậy, lão Tinh mà nghe được thì ta và ngươi coi chừng cuốn khỏi đây sớm.
Lão Tinh mà gã nói tên thật là Trịnh Phích Tinh, là quản gia tại Tích Kiếm Trang này, đối với những kẻ hạ nhận lão thi hành gia pháp rất nghiêm nên ai cũng sợ lão như sợ cọp, tuy Trịnh Phích Tinh chỉ mới bốn mươi nhưng ai cũng gọi là “lão Tinh”, cũng có lẽ do y quá nghiêm khắc với mọi người.
Nhắc là đến, Trịnh Phích Tinh đang từ gian nhà phía tây tiến tới, lão nhìn A Tam một cái, khiến cho gã muốn nổi hết cả gai ốc:
- Ngươi, vào bên trong phụ bày biện bàn ghế. Ở đây một mình A Đại làm là được rồi.
Hai kẻ hạ nhân không dám nói lớn, chỉ “dạ” một tiếng rồi làm theo sự phân phó của lão.
Trịnh Phích Tinh bước nhanh về hướng bắc, nơi đó có một bóng người, chính là Lữ trang chủ.
- Lão gia, còn căn dặn gì không?
- Trịnh huynh đệ, ngươi chọn mấy người đi tìm tung tích của gã thiếu niên trẻ ấy, nhưng nhất thiết đừng để ai biết là người của bổn trang làm.
Trịnh Phích Tinh tuy thân phận là tớ nhưng được được Lữ trang chủ đối đãi như huynh đệ, rất quý trọng. Trịnh Phích Tinh vốn là một cao thủ có tiếng mười mấy năm về trước, nhưng bị hàm oan, kẻ thù đuổi giết, trong lúc nguy cấp chính Lữ Toàn Trung đã ra tay cứu lấy, mang về ẩn dật tại Tích Kiếm Trang. Cũng chính vì thế Trịnh Phích Tinh mới cảm ân sâu nghĩa dày, một lòng trung thành suốt mười mấy năm qua. Cái tên Trịnh Phích Tinh dĩ nhiên là giả, khuôn mặt của lão cũng bị làm cho biến đổi nhằm tránh sự nhòm ngó của giang hồ.
Trịnh Phích Tinh trù trừ:
- Vì một tên tiểu tử ấy, có đáng không?
Lữ Toàn Trung không đáp liền, râu tóc nhẹ bay trong gió, một lát sau mới khẽ nói:
- Ngươi cũng từng bị hàm oan, giang hồ đuổi giết, gia đình ly tán. Chắc ngươi cũng hiểu cảm giác ấy. Hơn nữa năm xưa Mộc bảo chủ đối với ta không tệ, ngày hôm nay nếu không ra tay can thiệp, các tiền nhân Tích Kiếm Trang còn ai nhìn mặt ta nữa?
Trịnh Phích Tinh không đáp, lòng khẽ dấy lên những ký ức trong quá khứ, lão lách người qua lão trang chủ rồi biến mất dạng.
Trong một góc phòng tối, một bóng người mân mê một thanh kiếm, người đó thở dài:
- Xem ra hôm nay phải dùng đến mi rồi!
Thanh kiếm ấy trông có vẻ bình thường, hơi cũ, có lẽ do quá lâu đã không dùng đến, nó được đặt bên dưới của một bàn thờ gia tiên. Trên chiếc bàn lớn bày năm bài vị, nước gỗ đã lên đen bóng, khắc tên năm vị trang chủ của Tích Kiếm Trang. Lữ Toàn Trung đốt ba cây hương đứng trang nghiêm nhìn năm vài vị vái:
- Đệ tử đời thứ sáu Lữ Toàn Trung, tài hèn sức kém. Cúi mong chư vị tiền bối phù trợ toàn gia được bình an.
Ba cây hương vừa được cắm xong thì phía sau cũng có tiếng người nói nhè nhẹ:
- Lão gia.
- Ngươi đến đấy à?
Lữ Toàn Trung không quay lại cũng biết người đến là Trịnh Phích Tinh. Căn phòng này vốn là một mật thất được thiết kế sâu vào lòng đất, bình thường chỉ có lão cùng Trịnh Phích Tinh hay lui tới. Nơi đây bài trí giản dị, hai bên bàn thờ là hai giá gỗ dài, gác trên dưới mười mấy thanh cổ kiếm. Tất cả đều do các vị tiền nhân để lại, có thanh do chính thợ kiếm luyện cho người bổn trang, có thanh do giết được kẻ thù mà lấy. Cũng có thanh do kiếm sĩ từ các nơi đến khiêu chiến để lại. Tất cả đều là danh kiếm, tất cả chủ nhân của chúng đều bại dưới tay các đời trang chủ của Tích Kiếm Trang, do vậy chúng mới xuất hiện tại đây. Đến đời Lữ Toàn Trung, lão cảm thấy làm như vậy quá tàn nhẫn. Cho nên dù đối phương có bức ép, lão cũng hạ thủ dung tình, chừa cho một đường lui. Do đó, bộ sưu tập kiếm tại Tích Kiếm Trang hai chục năm nay vẫn không có gì thay đổi. Có lẽ vì vậy mà giang hồ bạch đạo rất xem trọng Lữ Toàn Trung, nhưng cũng không ít những kẻ bại dưới tay y đều cho vậy là giả nhân giả nghĩa. Vì sao? Vì danh dự. Con người luôn xây dựng cho mình một danh dự, để rồi khi danh dự mất đi, có nhiều người chọn cách chết theo cái danh dự ấy? Với một kiếm sĩ, bại trong tay kẻ thù còn nhục nhã hơn là mất mạng trong tay kẻ ấy. Lữ Toàn Trung không ít lần ngán ngẩm “Con người, quả thật quá hư danh”.
Nhưng thế sự không do con người quyết định, dẫu người đó có nhiệt huyết đến mức nào. Lữ Toàn Trung là một trong những người có nhiệt huyết. Bốn đại kiếm trang lớn nhất Trung thổ sở dĩ gắn kết được với nhau đều do công gầy dựng của lão. Thời thế loạn tất cần hào kiệt, lão không cho mình là một hào kiệt nhưng nhìn cường hào ác bá hoành hoành thì lão không chịu được. Cũng có lẽ lão sinh ra trên cõi đời này là để trợ chánh áp tà. Bao nhiêu người từng nuốt hận trước lưỡi kiếm của lão, có lẽ thực lực Tích Kiếm Trang quá lớn. Nhưng cơ bản là họ úy kỵ Huyết Vỹ Kiếm Pháp của lão, Huyết Vỹ Kiếm một khi rút ra khỏi vỏ thì phải uống máu. Đó cũng chính lý do Lữ Toàn Trung ít khi nào xuất kiếm, nhưng hôm nay cuối cùng lão cũng phải cầm nó lên, đeo ngang hông, trông uy lẫm như một vị hộ pháp thần.
Trịnh Phích Tinh nhìn lão trang chủ nói:
- Lão gia, khách đều đã đến cả.
- Đi thôi!
“Lách cách”, cánh cửa bằng đá xám xịch ra, hai nhân ảnh lập tức lướt khỏi.
***
Bên ngoài cánh cửa, ở một góc tối, có một bóng người, người này cười thầm: “Lão già, chiếc ghế trang chủ này lẽ ra ngươi nên xuống sớm mới phải”. Không có tiếng động, không có tiếng gió, cũng không có tiếng thở, chỉ có tiếng cười lãnh băng quái dị như tiếng của loài quỷ dữ rít từng hồi trong đêm.
***
Bên trên phòng khách của Tích Kiếm Trang có ba vị khách mời, hai người lớn tuổi, một người trẻ tuổi. Người trẻ tuổi chẳng phải là Hướng Lâm Nhân, công tử của Hướng gia hay sao?
Bọn họ nhìn thấy Lữ Toàn Trung đến thì lập tức đứng dậy chào. Lữ Toàn Trung nói:
- Mời ba vị an tọa!
- Chẳng hay trang chủ gấp gáp mời chúng tôi đến đây có chuyện gì?
Người vừa nói là Thân Công Chính-trang chủ của Tuyết Lâm Trang. Lữ Toàn Trung phất tay, đám gia nhân lập tức thối lui, hai cánh cửa phòng khách cũng được đóng lại. Lữ Toàn Trung nhìn Hướng Lâm Nhân hỏi:
- Chẳng hay Hướng trang chủ vì sao không đến?
Hướng Lâm Nhân nói:
- Gia phụ đêm qua đột nhiên bị thích khách ám toán, thương thế khá nặng, nên tiểu điệt đến thay.
- Ai là kẻ đã đả thương Hướng trang chủ?
Tả Phi Long, vị khách thứ ba, cũng là là trang chủ của Tả Gia Trang hỏi gấp.
Hướng Lâm Nhân nói:
- Đêm qua gia phụ đột nhiên bị hai người bịt mặt bất kỳ xuất ý ám toán, nhưng vẫn không biết được là lai lịch. Tuy nhiên hai kẻ ám toán cũng trọng thương dưới lưỡi kiếm của gia phụ.
Lữ Toàn Trung chậm rãi:
- Giang hồ dạo này xuất hiện quá nhiều nhân vật kỳ bí. Gần đây Y Tâm Giáo hình như cũng xuất hiện trở lại.
Gã nói câu này thì lập tức sắc mặt của mọi người lập tức xám xịt. Y Tâm Giáo là một giáo phái thần bí, nhân sĩ cực đông, nổi danh ba mươi năm trước trên giang hồ. Giáo phái này không chính không tà, đã hạ sát không ít cao thủ hai giới hắc bạch. Đột nhiên hai mươi ba năm trước thất tung, lúc ấy thế hệ trang chủ “Tứ đại kiếm trang” cũng chỉ là những thanh niên mới hai mươi mấy. Việc đó không ai dám nhắc lại, vì đó là một ký ức máu của giang hồ Trung thổ, đột nhiên hôm nay Lữ Toàn Trung nhắc lại thật không khiến mọi người bất ngờ.
Tả Phi Long nhìn Lữ Toàn Trung:
- Do đâu trang chủ đoán chắc Y Tâm Giáo xuất hiện trở lại?
Lữ Toàn Trung chưa kịp đáp thì gia nhân bên ngoài đã gõ cửa.
- Có chuyện gì?
- Bẩm lão gia, có một người trẻ tuổi tự xưng là Mộc Chấn Sơn xông vào, bọn thuộc hạ cản không được.
Lữ Toàn Trung nói:
- Không cần cản nữa, mời Mộc thiếu hiệp vào.
Lát sau Mộc Chấn Sơn đã có mặt trong phòng khách, gã cúi đầu thi lễ với Lữ Toàn Trung:
- Đa tạ Lữ bá bá đã giúp đỡ, sự việc hôm qua nếu Lữ bá bá không giúp thì tiểu điệt khó mà toàn mạng rời khỏi Mãn Giang Lâu.
Gã gọi Lữ Toàn Trung là bá bá cũng đúng, vì năm xưa Tích Kiếm Trang cùng Mộc Gia Bảo giao tình không ít.
- Mời Mộc thiếu hiệp ngồi!
Lúc này gã mới dở chiếc nón rộng vành đặt bên cạnh, dáng vẻ cục mịch lúc vào cũng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một thiếu niên anh tuấn.
Lữ Toàn Trung giới thiệu với mọi người:
- Đây là Mộc thiếu hiệp, con trai của bảo chủ Mộc Chấn Uy, Hà Bắc.
- Ồ!
Nhất thời mọi người có mặt đều kinh ngạc. Ngoại trừ Hướng Nhân Lâm tuổi trẻ, còn lại không ai không biết bảo chủ Mộc Chấn Uy, anh dũng nghĩa hiệp, mấy mươi năm về trước trừ gian diệt bạo, một tay chống vững vùng Hà Bắc, có thể gọi là một trong những cột trụ của bạch đạo. Tứ đại kiếm trang giao tình không ít với Mộc gia bảo, cái chết của Mộc bảo chủ hai mươi hai năm về trước quả thực cũng khiến bốn vị trang chủ cảm thấy mình vô dụng.
Mộc Chấn Sơn nói:
- Tiểu điệt bái kiến các vị thúc bá.
Huớng Lâm Nhân vội nói:
- Tại hạ còn trẻ tuổi, huynh bất tất phải như thế?
Mộc Chấn Sơn bỗng nhiên quỳ trước mọi người:
- Mộc gia bảo năm xưa bị người diệt đến nổi toàn gia thảm tử, mong các vị thúc bá chủ trì công đạo, lấy lại công bình. Ơn này, tiểu điệt nguyện khắc cốt ghi tâm.
Nói đến đây gã dập đầu binh binh mấy cái.
Tả Phi Long đỡ gã dậy:
- Điều này Mộc thiếu hiệp không nói chúng tôi cũng làm, lệnh tôn đối đãi với chúng tôi như thế nào ai cũng hiểu rõ.
Thân Công Chính cũng nói:
- Thực ra mấy mươi năm nay Thân mỗ cùng Tả trang chủ vẫn âm thầm thăm dò vụ huyết án năm xưa, nhưng cứ đến nửa chừng rồi mất tung tích. Tất cả đầu mối đều chết một cách bất minh.
Thật ra kẻ nào đứng đằng sau vụ việc? Tổ chức nào có thế lực lớn đến nỗi có thể che được tai mắt của tứ đại kiếm trang, chẳng những thế còn tiêu diệt luôn cả những người có ý định điều tra lại vụ huyết án năm xưa.
Lữ Toàn Trung chậm lời:
- Chỉ e….
Gã vừa nghĩ tới điều gì thì lập tức những người còn lại đều hiểu.
- Y Tâm Giáo, Y Tâm Giáo.
Thân Công Chính rốt cục không nhịn nổi, môi cắn chặt, từng lời một thốt ra. Dường như có một thứ không khí cực kỳ khủng bố đang bao trùm đầu óc vị trang chủ Tuyết Lâm Trang, nói chính xác hơn là nó đã bao trùm cả bầu không khí tại đây.
Mộc Chấn Sơn đột ngột nói:
- Lục Nhất Phong chính là Hắc Phiêu, thủ lĩnh cuộc tàn sát Mộc gia bảo năm xưa.
Gã nói câu này cơ hồ làm mọi người bật ngửa. Hắc Phiêu chẳng phải là một đường chủ của Y Tâm Giáo sao? Tiếng tăm của gã ai cũng biết, người bị gã giết ai cũng biết, chỉ có lai lịch của gã thì không ai biết. Y Tâm Giáo cũng thế, không ai biết gì về tổ chức đó, người ta chỉ biết thông qua những người đã chết dưới tay của Y Tâm Giáo. Tất cả những người bị giết đều là những cao thủ nhất lưu, danh tiếng không nhỏ trên giang hồ. Người nào điều tra về Y Tâm Giáo đều phải chết, do đó cũng không còn ai to gan lớn mật điều tra nữa, cái tên Y Tâm Giáo dần dần đi vào quên lãng. Cho đến hai mươi ba năm về trước, một vụ huyết án xảy ra tại Hà Bắc, làm toàn thể giang hồ chấn động, mấy trăm mạng người của Mộc gia bảo bị giết sạch, ngay cả vị bảo chủ Mộc Chấn Uy danh tiếng giang hồ cũng thảm tử. Ai cũng nghi Y Tâm Giáo có liên quan đến việc này, nhưng không ai dám nói, cũng không ai dám điều tra. Cho đến bây giờ khi Mộc Chấn Sơn khẳng định Lục Nhất Phong chính là người thủ lãnh nhóm sát thủ năm xưa thì mọi người rõ ràng.
Hướng Lâm Nhân đột nhiên như phát hiện điều gì:
- Mộc huynh, huynh bị thương?
Trên vai phải của Mộc Chấn Sơn ướt đẫm máu, một đường đao dài còn lưu lại, tuy nhiên vừa rồi tình thế cấp bách nên không ai để ý, lúc này mới phát hiện máu chảy nhiều.
Mộc Chấn Sơn nhìn Hướng Lâm Nhân gật đầu, điểm liền hai huyệt trên vai phải, xé một mảnh vải áo buột chặt.
Mộc Chấn Sơn không để mọi người hỏi, nói luôn:
- Lúc tìm đến trang viện của bá bá, không may bị người của Lục phủ phát hiện, tiểu điệt đã đánh với chúng một trận mới đến được đây?
- Vậy tung tích của con?
- Tiểu điệt đã hạ sát hết bọn họ.
Lữ Toàn Trung trầm ngâm:
- Thanh thế Lục phủ tại Giang Nam không nhỏ, tung tích của con sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Lão vừa nói xong thì bên ngoài có tiếng cười “hắc hắc” vọng vào.
- Kẻ nào?
Lữ Toàn Trung quát lớn.
Thanh âm kia lúc đông lúc tây, rồi chợt dừng lại trên nóc khách sảnh. Liền đó một bóng đen lao ra, là Trịnh Phích Tinh, những người còn lại cũng lập tức lao theo. Trịnh Phích Tinh đứng trên một cành hòe, nhìn toàn cảnh đương trường. Ngoài cửa trang viện có mấy xác người, trong đó có cả A Đại và A Tam, hiển nhiên chúng đã bị giết để tránh động vào trong. Thích khách có 4 người bịt mặt, cùng một đám thủ hạ, mặt mũi bặm trợn, tay cầm đao lớn. Trịnh Phích Tinh nhìn một gã bịt mặt:
- Ngươi biết đây là nơi nào chứ?
- Biết.
- Ngươi tự tiện xông vào còn dẫn nhiều người như vậy, e chẳng có hảo ý gì với chúng ta.
Một người áo đen khác cười “hắc hắc”:
- Cái gì mà Tứ đại kiếm trang chứ. Hôm nay bản nhân đến để xem tứ đại kiếm trang biểu diễn mấy ngón mãi võ xem sao.
Gã không nhịn được, cười lớn.
Bên dưới, Tả Phi Long giận tím mặt, phóng vụt lên trên. Bốn người bịt mặt đứng trên nóc nhà, cách nhau khoảng mấy trượng. Tả Phi Long nhằm người vừa nói, đứng ở góc trái, áp sát. Người chưa đến, kiếm trong tay Tả trang chủ đã xuất, bóng kiếm loang loáng nhằm cổ của người kia xỉa tới, thân kiếm hắt lên từng vạt nắng chói mắt. Đây chỉ là một chiêu bình thường trong kiếm pháp nhà họ Tả, nhưng nếu biết biến hóa thì cũng không thể xem thường. Chỉ thấy người kia cong người, bật về phía sau, trông như một cánh cung lớn. Kiếm chiêu trong tay Tả Phi Long vừa điểm tới liền dừng, thân kiếm nhanh chóng được lật ngang phạt vào nửa thân trên của đối thủ. Người áo đen lúc này không tránh kịp, “choang” một tiếng, kiếm đã xuất khỏi vỏ nghênh đón Văn Tu kiếm trong tay Tả Phi Long.
Hai chân Tả Phi Long vừa dừng trên mái nhà, kiếm cũng vừa chạm, hổ khẩu tê rần. Người học võ chỉ cần dựa vào phản lực của kiếm chiêu cũng biết được thực lực của đối phương. Tả Phi Long không nói, thân người tung lên trong gió, xử liền hai kiếm chiêu hoa mỹ, kiếm phong xé gió bức ép đối thủ. Người áo đen này tuy nội lực có căn cơ nhưng kiếm pháp không có gì đặc sắc, thoáng chốc đã thấy luống cuống, gã lùi về phía sau vung mấy kiếm chiêu nặng nề phòng thủ phần trên. Tả Phi Long điểm hai chân lên mái ngói, tà áo xoáy trong gió, kiếm tới người tới, vượt qua kiếm ảnh của người áo đen.
Người áo đen thầm kêu hoảng, ngừng huy động kiếm quang, vận nội lực đánh lên một chiêu trầm hùng hòng chặn lại đường kiếm của đối thủ. Nhưng gã đã chậm mất, đường kiếm vừa mạnh vừa nhanh, đã kịp xé màn kiếm quang.
“Phập”, trên vai người áo đen máu đã ứa. Kiếm vừa rút, máu lập tức phun thành vòi. Tả Phi Long nhìn người áo đen cười:
- Trò mãi võ của tại hạ đã làm vấy máu của các hạ rồi, thật đắc tôi!
Người áo đen điểm liền hai cái trên vai, hừ nhẹ:
- Chớ đắc ý!
Nói xong, gã vứt thanh kiếm ra một bên, định lôi vật gì đó trong người ra.
Rõ ràng người này không quen sử dụng kiếm, vũ khí sở trường kia chắc được giấu bên trong người gã.
Người áo đen lôi ra một thanh nhuyễn thương. Đó là thứ vũ khí biến hóa từ thương, đầu cứng nhọn, lại có phần giống nhuyễn tiên, thân mềm, uy lực cũng ở sự mềm dẻo đó. Nhuyễn thương trên giang hồ ít thấy, mỗi người lại sử dụng một cách khác nhau, thiết kế cũng không tương đồng, chưa được xem là vũ khí bí truyền của môn phái nào. Tả Phi Long cau mày, nhất thời vẫn chưa đoán được lai lịch của kẻ này.











Đang chờ huynh viết tiếp đây. Đang đánh nhau.