Cầu mong sớm đạt đạo!
Số bình luận:  8
Số bài viết:     19
Tương Kỳ - em ở đâu ?

Trở về Tương Kỳ trong một ngày trời nhạt nắng, gió vi vu. Đêm trước, tôi xông xáo chuẩn bị đầy đủ hành trang. Nào là áo mưa, nào là máy chụp ảnh, nào là áo gió, ôi thôi đủ thứ nhét trong cái ba lô hạng nặng thời “Napoleon” .

7h kém , còn vùi mình trong chiếc mền rộng và ấm , nhưng cái đồng hồ báo thức nhất quyết không cho tôi ngủ nữa . Tôi oằn mình trở dậy , xếp mền , dắt xe , đóng cửa .Lim dim đôi mắt tôi chạy một mạch vào trạm xăng mà không hay là mình đã vô tình vượt đèn đỏ .
- Anh ơi , đổ cho em 2 lít xăng - Tôi vừa nói vừa đếm mấy đồng tiền lẻ .


Anh bán xăng vừa đổ vừa cười ,có lẽ với những ai còn ngái ngủ thì khuôn mặt người đối diện cũng đang cười cả . Tiếp tục phóng xe về hướng cầu Sài Gòn . Nửa tiếng sau tôi đã có mặt tại phà Cát Lái ,gió miền sông nước hây hẩy thật khoan khoái khó tả. Quăng xe máy ở một góc phà , lấy máy ảnh , tôi vung tay chộp lia chộp lịa từng khóm lục bình đang lững lờ trôi về phía xa. Không biết mấy tấm hình này sẽ có giá trị gì nhưng những động tác ấy làm tôi thêm phần tỉnh táo .

Hai tiếng đồng hồ trên chiếc xe gắn máy lì lợm , tôi đã đón được làn gió biển đầu tiên tại thành phố thân quen .Người mệt mỏi , nhưng cũng tràn đầy cảm hứng .Tôi biết mình đã cách không xa Tương Kỳ là mấy .

“Sột sột” - lắng nghe âm thanh khó chịu từ cái bụng đói meo vừa phát ra . Dằn nén cảm hứng dạt dào , tôi phóng xe vào quán cơm mà tôi vẫn thường ăn tại Vũng Tàu .

Hai mươi phút nữa trôi qua, những vòng bánh xe đầu tiên đã lăn trên con đường nhựa chạy vòng quanh lên đỉnh Tương Kỳ .

Ôi Tương Kỳ ,ngày trở về !

Gió núi lồng vào hai cánh tay áo hở rộng chung quanh , người tôi mát rười rượi . Đường lên đỉnh ngoằn nghèo mấy vòng ,tôi chậm xe dừng lại ở một khúc cua .Xa xa ,chân trời bồng bềnh mây trắng , những con tàu hàng lớn lẩn khuất dần trong sóng nước mênh mang , không biết chúng sẽ mang hàng về đâu và đến những bến bờ xa lạ nào . Biển Vũng Tàu mùa này đẹp quá , mây trắng đi ngang dường như cũng ngoái lại soi bóng , biển vỗ những đợt sóng nhẹ vỗ về ghành đá .Thỉnh thoảng những chiếc tàu cánh ngầm xé nước chạy về hướng Sài Gòn , bọt tung trắng xóa . Chất xanh có sẵn trong trời đất , có ở Vũng Tàu này – nơi có núi và biển . Đứng trên cao , trùng dương thu trọn vào tầm mắt .

Ngày còn ở Vũng Tàu tôi có thú vui chạy xe máy lên Tương Kỳ rồi phóng tầm mắt nhìn ra bạt ngàn sóng vỗ . Với tôi mẹ biển mang lại nhiều khoan khoái nhất và đại ngàn là nơi để tôi thả hồn mông lung. Cũng chỉ mới 2 năm thôi , chưa đến nỗi cuộc thế bể dâu , nhưng sao hôm nay dường như có cái gì là lạ .

 

Tiếp tục phóng xe lên phía trên , một hình ảnh đập vào mắt . Tôi dừng xe , ngắm nghía si mê . Ôi Tường Kỳ - mùa phượng nở !. Bây giờ thì tôi mới biết rõ cái lạ trong bản thân mình . Núi Tương Kỳ nhiều phượng lắm , đang mùa hoa , những chòm phượng nở đỏ rực . Từng khóm , từng khóm lớn vươn lên đón lấy ánh mặt trời , bên trong mỗi cánh phượng đỏ là những cánh phượng trắng chêm vào càng làm cho hoa phượng tại Tương Kỳ thêm nét mỹ miều , khó tả .

Lượn vòng sườn dốc khách vắng teo

Dọc ven kè đá quán kề theo

Mờ khuất chân mây tàu vượt sóng

Lửng lơ bóng núi vượt lưng đèo

Ai đó viết bốn câu thơ trên thật đúng với Vũng Tàu nhưng theo tôi vẫn còn thiếu . Đó chính là hình ảnh phượng đỏ trải dài lưng chừng núi mà không nơi nào có . Đã từng đi nhiều nơi , nhưng với tôi một nơi đứng núi nhìn biển - ngắm nàng phượng chỉ có mỗi Tương Kỳ.

Đi lên phía trên , cây rừng xào xạc , cỏ tranh mơn mởn ,những vách đá lớn còn in dấu những dấu vết tinh nghịch một thời . Vồ trán , tôi thầm nhủ ” Phải rồi , mình đang tìm hình ảnh này đây ” .

Lâu lắm rồi , tôi có quen một cô bé , người em dịu hiền lắm . Em là một người xa tỉnh vào Vũng Tàu làm việc , thưở ấy tôi còn là một thằng sinh viên năm 2 . Chúng tôi đến với nhau vội vã nhưng cũng thật chân thành . Chủ nhật nào tôi và em cũng leo núi Tương Kỳ . Có một mùa hoa phượng nở, dắt cánh hoa rực đỏ lên tóc em và tôi thì thầm ” Em ơi ,2 năm nữa mình cưới nhau nhé ” .
Một chút bất ngờ , rồi em ôm chầm lấy tôi ” Anh ơi , em sẽ yêu anh mãi mãi ” . Lời nói đó của em mãi mãi in sâu vào tâm trí tôi , tôi cũng chẳng biết đến bao giờ nó sẽ phai nhạt .Đó là những tháng ngày êm đềm , hạnh phúc tôi .
Cái tên gọi Tương Kỳ vừa đúng cho mối tình cô Mai và chàng tráng sĩ Tây Sơn Lê Tuấn ,cũng vừa đúng cho mối tình của chúng tôi . Tôi gặp em trên đỉnh núi này , tôi và em cũng thề non hẹn biển trên đỉnh núi này . Và hoa phượng đỏ rực là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi .Giờ đây , nhặt một đóa hoa phượng , cũng dắt lên tóc mình , tôi cười vu vơ . Tôi lang mang ” Tương Kỳ -em ở đâu ? ”

 

Tôi miên mang đưa mắt về Bạch Dinh – dinh thự của vị vua cuối cùng Việt Nam . Không xa hoa , lộng lẫy nhưng có cái gì đó rất thiên nhiên , rất hòa hợp với đất trời . Bạch Dinh không to lớn nhưng đủ để một vị đế vương có những giây phút tĩnh lặng sau những giờ phút vương quyền . Tôi tin chắc khi Bảo Đại ở đây , ông cũng thường thả hồn hòa lẫn vào gió núi .

Hoàng hôn, phóng xe xuống thiền viện Chân Không .Ngả mình nằm dài trên hành lang mát lạnh của đá hoa cương , hơi thở của thiền pháp như phả vào tâm hồn . Người tôi dịu nhẹ trong giây lát , như lắng đọng trước sự đời xô bồ vất vả. Lắng nghe tiếng chuông ngân vang khắp núi rừng . Tôi nhắm mắt nằm mơ màng …….

Năm giờ , tôi phóng xe về lại Sài Gòn !

 

 

 

Y Tâm Truyện- Hồi thứ ba

Hồi thứ ba-Huyết Vỹ Kiếm Pháp

Trời vừa tảng sáng, đám gia nhân Tích Kiếm Trang đã lục tục bò dậy, kẻ nấu nước, người quét dọn, tất bật chuẩn bị cho ngày mới. Chẳng là hôm nay Tích Kiếm Trang chuẩn bị đón khách quý, ngay từ chiều hôm qua trang chủ đã cho thám mã phi suốt đêm đến Thạch Long Các mời Lữ Toàn Long-nhị sự đệ của mình cùng ba đại trang chủ của “Tứ đại kiếm trang” về đây hội kiến. Lâu lắm Tích Kiếm Trang mới có một ngày tất bật thế này. A Đại-một gia nhân, đang quét dọn ngoài sân lớn, nói:
- Này, hôm nay nhà ta có vẻ bận rộn nhỉ?
Người đứng bên cạnh gã là A Tam, cũng đương làm công việc quét dọn, đáp:
- Hôm qua, trước khi lên đường, A Lý có ghé qua chỗ ta, hình như khách lần này từ Lạc Dương đến. Mà cũng có vài vị khách nữa, nghe nói là cố bằng hữu của lão gia đến thăm.
- Ta thấy hôm qua thần tình của lão gia không được ổn.
- Ngươi thì biết gì. Hôm qua tại Mãn Giang Lâu xảy ra nhiệt náo, có một người thanh niên trẻ tuổi đại náo thọ tiệc của Lục đại hiệp. Chỉ là không biết tại sao lão gia chúng ta lại cáo từ sớm, hơn nữa thần sắc có vẻ cổ quái.
A Đại nói:
- Hay là….
- Suỵt, đừng nói bậy, lão Tinh mà nghe được thì ta và ngươi coi chừng cuốn khỏi đây sớm.
Lão Tinh mà gã nói tên thật là Trịnh Phích Tinh, là quản gia tại Tích Kiếm Trang này, đối với những kẻ hạ nhận lão thi hành gia pháp rất nghiêm nên ai cũng sợ lão như sợ cọp, tuy Trịnh Phích Tinh chỉ mới bốn mươi nhưng ai cũng gọi là “lão Tinh”, cũng có lẽ do y quá nghiêm khắc với mọi người.

 Nhắc là đến, Trịnh Phích Tinh đang từ gian nhà phía tây tiến tới, lão nhìn A Tam một cái, khiến cho gã muốn nổi hết cả gai ốc:
- Ngươi, vào bên trong phụ bày biện bàn ghế. Ở đây một mình A Đại làm là được rồi.
Hai kẻ hạ nhân không dám nói lớn, chỉ “dạ” một tiếng rồi làm theo sự phân phó của lão.
Trịnh Phích Tinh bước nhanh về hướng bắc, nơi đó có một bóng người, chính là Lữ trang chủ.
- Lão gia, còn căn dặn gì không?
- Trịnh huynh đệ, ngươi chọn mấy người đi tìm tung tích của gã thiếu niên trẻ ấy, nhưng nhất thiết đừng để ai biết là người của bổn trang làm.
Trịnh Phích Tinh tuy thân phận là tớ nhưng được được Lữ trang chủ đối đãi như huynh đệ, rất quý trọng. Trịnh Phích Tinh vốn là một cao thủ có tiếng mười mấy năm về trước, nhưng bị hàm oan, kẻ thù đuổi giết, trong lúc nguy cấp chính Lữ Toàn Trung đã ra tay cứu lấy, mang về ẩn dật tại Tích Kiếm Trang. Cũng chính vì thế Trịnh Phích Tinh mới cảm ân sâu nghĩa dày, một lòng trung thành suốt mười mấy năm qua. Cái tên Trịnh Phích Tinh dĩ nhiên là giả, khuôn mặt của lão cũng bị làm cho biến đổi nhằm tránh sự nhòm ngó của giang hồ.

Trịnh Phích Tinh trù trừ:
- Vì một tên tiểu tử ấy, có đáng không?
Lữ Toàn Trung không đáp liền, râu tóc nhẹ bay trong gió, một lát sau mới khẽ nói:
- Ngươi cũng từng bị hàm oan, giang hồ đuổi giết, gia đình ly tán. Chắc ngươi cũng hiểu cảm giác ấy. Hơn nữa năm xưa Mộc bảo chủ đối với ta không tệ, ngày hôm nay nếu không ra tay can thiệp, các tiền nhân Tích Kiếm Trang còn ai nhìn mặt ta nữa?
Trịnh Phích Tinh không đáp, lòng khẽ dấy lên những ký ức trong quá khứ, lão lách người qua lão trang chủ rồi biến mất dạng.

Trong một góc phòng tối, một bóng người mân mê một thanh kiếm, người đó thở dài:
- Xem ra hôm nay phải dùng đến mi rồi!
Thanh kiếm ấy trông có vẻ bình thường, hơi cũ, có lẽ do quá lâu đã không dùng đến, nó được đặt bên dưới của một bàn thờ gia tiên. Trên chiếc bàn lớn bày năm bài vị, nước gỗ đã lên đen bóng, khắc tên năm vị trang chủ của Tích Kiếm Trang. Lữ Toàn Trung đốt ba cây hương đứng trang nghiêm nhìn năm vài vị vái:
- Đệ tử đời thứ sáu Lữ Toàn Trung, tài hèn sức kém. Cúi mong chư vị tiền bối phù trợ toàn gia được bình an.
Ba cây hương vừa được cắm xong thì phía sau cũng có tiếng người nói nhè nhẹ:
- Lão gia.
- Ngươi đến đấy à?
Lữ Toàn Trung không quay lại cũng biết người đến là Trịnh Phích Tinh. Căn phòng này vốn là một mật thất được thiết kế sâu vào lòng đất, bình thường chỉ có lão cùng Trịnh Phích Tinh hay lui tới. Nơi đây bài trí giản dị, hai bên bàn thờ là hai giá gỗ dài, gác trên dưới mười mấy thanh cổ kiếm. Tất cả đều do các vị tiền nhân để lại, có thanh do chính thợ kiếm luyện cho người bổn trang, có thanh do giết được kẻ thù mà lấy. Cũng có thanh do kiếm sĩ từ các nơi đến khiêu chiến để lại. Tất cả đều là danh kiếm, tất cả chủ nhân của chúng đều bại dưới tay các đời trang chủ của Tích Kiếm Trang, do vậy chúng mới xuất hiện tại đây. Đến đời Lữ Toàn Trung, lão cảm thấy làm như vậy quá tàn nhẫn. Cho nên dù đối phương có bức ép, lão cũng hạ thủ dung tình, chừa cho một đường lui. Do đó, bộ sưu tập kiếm tại Tích Kiếm Trang hai chục năm nay vẫn không có gì thay đổi. Có lẽ vì vậy mà giang hồ bạch đạo rất xem trọng Lữ Toàn Trung, nhưng cũng không ít những kẻ bại dưới tay y đều cho vậy là giả nhân giả nghĩa. Vì sao? Vì danh dự. Con người luôn xây dựng cho mình một danh dự, để rồi khi danh dự mất đi, có nhiều người chọn cách chết theo cái danh dự ấy? Với một kiếm sĩ, bại trong tay kẻ thù còn nhục nhã hơn là mất mạng trong tay kẻ ấy. Lữ Toàn Trung không ít lần ngán ngẩm “Con người, quả thật quá hư danh”.

Nhưng thế sự không do con người quyết định, dẫu người đó có nhiệt huyết đến mức nào. Lữ Toàn Trung là một trong những người có nhiệt huyết. Bốn đại kiếm trang lớn nhất Trung thổ sở dĩ gắn kết được với nhau đều do công gầy dựng của lão. Thời thế loạn tất cần hào kiệt, lão không cho mình là một hào kiệt nhưng nhìn cường hào ác bá hoành hoành thì lão không chịu được. Cũng có lẽ lão sinh ra trên cõi đời này là để trợ chánh áp tà. Bao nhiêu người từng nuốt hận trước lưỡi kiếm của lão, có lẽ thực lực Tích Kiếm Trang quá lớn. Nhưng cơ bản là họ úy kỵ Huyết Vỹ Kiếm Pháp của lão, Huyết Vỹ Kiếm một khi rút ra khỏi vỏ thì phải uống máu. Đó cũng chính lý do Lữ Toàn Trung ít khi nào xuất kiếm, nhưng hôm nay cuối cùng lão cũng phải cầm nó lên, đeo ngang hông, trông uy lẫm như một vị hộ pháp thần.

Trịnh Phích Tinh nhìn lão trang chủ nói:
- Lão gia, khách đều đã đến cả.
- Đi thôi!
“Lách cách”, cánh cửa bằng đá xám xịch ra, hai nhân ảnh lập tức lướt khỏi.

***
Bên ngoài cánh cửa, ở một góc tối, có một bóng người, người này cười thầm: “Lão già, chiếc ghế trang chủ này lẽ ra ngươi nên xuống sớm mới phải”. Không có tiếng động, không có tiếng gió, cũng không có tiếng thở, chỉ có tiếng cười lãnh băng quái dị như tiếng của loài quỷ dữ rít từng hồi trong đêm.
***
Bên trên phòng khách của Tích Kiếm Trang có ba vị khách mời, hai người lớn tuổi, một người trẻ tuổi. Người trẻ tuổi chẳng phải là Hướng Lâm Nhân, công tử của Hướng gia hay sao?
Bọn họ nhìn thấy Lữ Toàn Trung đến thì lập tức đứng dậy chào. Lữ Toàn Trung nói:
- Mời ba vị an tọa!
- Chẳng hay trang chủ gấp gáp mời chúng tôi đến đây có chuyện gì?
Người vừa nói là Thân Công Chính-trang chủ của Tuyết Lâm Trang. Lữ Toàn Trung phất tay, đám gia nhân lập tức thối lui, hai cánh cửa phòng khách cũng được đóng lại. Lữ Toàn Trung nhìn Hướng Lâm Nhân hỏi:
- Chẳng hay Hướng trang chủ vì sao không đến?
Hướng Lâm Nhân nói:
- Gia phụ đêm qua đột nhiên bị thích khách ám toán, thương thế khá nặng, nên tiểu điệt đến thay.
- Ai là kẻ đã đả thương Hướng trang chủ?
Tả Phi Long, vị khách thứ ba, cũng là là trang chủ của Tả Gia Trang hỏi gấp.
Hướng Lâm Nhân nói:
- Đêm qua gia phụ đột nhiên bị hai người bịt mặt bất kỳ xuất ý ám toán, nhưng vẫn không biết được là lai lịch. Tuy nhiên hai kẻ ám toán cũng trọng thương dưới lưỡi kiếm của gia phụ.
Lữ Toàn Trung chậm rãi:
- Giang hồ dạo này xuất hiện quá nhiều nhân vật kỳ bí. Gần đây Y Tâm Giáo hình như cũng xuất hiện trở lại.
Gã nói câu này thì lập tức sắc mặt của mọi người lập tức xám xịt. Y Tâm Giáo là một giáo phái thần bí, nhân sĩ cực đông, nổi danh ba mươi năm trước trên giang hồ. Giáo phái này không chính không tà, đã hạ sát không ít cao thủ hai giới hắc bạch. Đột nhiên hai mươi ba năm trước thất tung, lúc ấy thế hệ trang chủ “Tứ đại kiếm trang” cũng chỉ là những thanh niên mới hai mươi mấy. Việc đó không ai dám nhắc lại, vì đó là một ký ức máu của giang hồ Trung thổ, đột nhiên hôm nay Lữ Toàn Trung nhắc lại thật không khiến mọi người bất ngờ.

Tả Phi Long nhìn Lữ Toàn Trung:
- Do đâu trang chủ đoán chắc Y Tâm Giáo xuất hiện trở lại?
Lữ Toàn Trung chưa kịp đáp thì gia nhân bên ngoài đã gõ cửa.
- Có chuyện gì?
- Bẩm lão gia, có một người trẻ tuổi tự xưng là Mộc Chấn Sơn xông vào, bọn thuộc hạ cản không được.
Lữ Toàn Trung nói:
- Không cần cản nữa, mời Mộc thiếu hiệp vào.
Lát sau Mộc Chấn Sơn đã có mặt trong phòng khách, gã cúi đầu thi lễ với Lữ Toàn Trung:
- Đa tạ Lữ bá bá đã giúp đỡ, sự việc hôm qua nếu Lữ bá bá không giúp thì tiểu điệt khó mà toàn mạng rời khỏi Mãn Giang Lâu.
Gã gọi Lữ Toàn Trung là bá bá cũng đúng, vì năm xưa Tích Kiếm Trang cùng Mộc Gia Bảo giao tình không ít.
- Mời Mộc thiếu hiệp ngồi!
Lúc này gã mới dở chiếc nón rộng vành đặt bên cạnh, dáng vẻ cục mịch lúc vào cũng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một thiếu niên anh tuấn.
Lữ Toàn Trung giới thiệu với mọi người:
- Đây là Mộc thiếu hiệp, con trai của bảo chủ Mộc Chấn Uy, Hà Bắc.
- Ồ!
Nhất thời mọi người có mặt đều kinh ngạc. Ngoại trừ Hướng Nhân Lâm tuổi trẻ, còn lại không ai không biết bảo chủ Mộc Chấn Uy, anh dũng nghĩa hiệp, mấy mươi năm về trước trừ gian diệt bạo, một tay chống vững vùng Hà Bắc, có thể gọi là một trong những cột trụ của bạch đạo. Tứ đại kiếm trang giao tình không ít với Mộc gia bảo, cái chết của Mộc bảo chủ hai mươi hai năm về trước quả thực cũng khiến bốn vị trang chủ cảm thấy mình vô dụng.
Mộc Chấn Sơn nói:
- Tiểu điệt bái kiến các vị thúc bá.
Huớng Lâm Nhân vội nói:
- Tại hạ còn trẻ tuổi, huynh bất tất phải như thế?
Mộc Chấn Sơn bỗng nhiên quỳ trước mọi người:
- Mộc gia bảo năm xưa bị người diệt đến nổi toàn gia thảm tử, mong các vị thúc bá chủ trì công đạo, lấy lại công bình. Ơn này, tiểu điệt nguyện khắc cốt ghi tâm.
Nói đến đây gã dập đầu binh binh mấy cái.
Tả Phi Long đỡ gã dậy:
- Điều này Mộc thiếu hiệp không nói chúng tôi cũng làm, lệnh tôn đối đãi với chúng tôi như thế nào ai cũng hiểu rõ.
Thân Công Chính cũng nói:
- Thực ra mấy mươi năm nay Thân mỗ cùng Tả trang chủ vẫn âm thầm thăm dò vụ huyết án năm xưa, nhưng cứ đến nửa chừng rồi mất tung tích. Tất cả đầu mối đều chết một cách bất minh.

Thật ra kẻ nào đứng đằng sau vụ việc? Tổ chức nào có thế lực lớn đến nỗi có thể che được tai mắt của tứ đại kiếm trang, chẳng những thế còn tiêu diệt luôn cả những người có ý định điều tra lại vụ huyết án năm xưa.

Lữ Toàn Trung chậm lời:
- Chỉ e….
Gã vừa nghĩ tới điều gì thì lập tức những người còn lại đều hiểu.
- Y Tâm Giáo, Y Tâm Giáo.
Thân Công Chính rốt cục không nhịn nổi, môi cắn chặt, từng lời một thốt ra. Dường như có một thứ không khí cực kỳ khủng bố đang bao trùm đầu óc vị trang chủ Tuyết Lâm Trang, nói chính xác hơn là nó đã bao trùm cả bầu không khí tại đây.
Mộc Chấn Sơn đột ngột nói:
- Lục Nhất Phong chính là Hắc Phiêu, thủ lĩnh cuộc tàn sát Mộc gia bảo năm xưa.

Gã nói câu này cơ hồ làm mọi người bật ngửa. Hắc Phiêu chẳng phải là một đường chủ của Y Tâm Giáo sao? Tiếng tăm của gã ai cũng biết, người bị gã giết ai cũng biết, chỉ có lai lịch của gã thì không ai biết. Y Tâm Giáo cũng thế, không ai biết gì về tổ chức đó, người ta chỉ biết thông qua những người đã chết dưới tay của Y Tâm Giáo. Tất cả những người bị giết đều là những cao thủ nhất lưu, danh tiếng không nhỏ trên giang hồ. Người nào điều tra về Y Tâm Giáo đều phải chết, do đó cũng không còn ai to gan lớn mật điều tra nữa, cái tên Y Tâm Giáo dần dần đi vào quên lãng. Cho đến hai mươi ba năm về trước, một vụ huyết án xảy ra tại Hà Bắc, làm toàn thể giang hồ chấn động, mấy trăm mạng người của Mộc gia bảo bị giết sạch, ngay cả vị bảo chủ Mộc Chấn Uy danh tiếng giang hồ cũng thảm tử. Ai cũng nghi Y Tâm Giáo có liên quan đến việc này, nhưng không ai dám nói, cũng không ai dám điều tra. Cho đến bây giờ khi Mộc Chấn Sơn khẳng định Lục Nhất Phong chính là người thủ lãnh nhóm sát thủ năm xưa thì mọi người rõ ràng.

Hướng Lâm Nhân đột nhiên như phát hiện điều gì:
- Mộc huynh, huynh bị thương?
Trên vai phải của Mộc Chấn Sơn ướt đẫm máu, một đường đao dài còn lưu lại, tuy nhiên vừa rồi tình thế cấp bách nên không ai để ý, lúc này mới phát hiện máu chảy nhiều.
Mộc Chấn Sơn nhìn Hướng Lâm Nhân gật đầu, điểm liền hai huyệt trên vai phải, xé một mảnh vải áo buột chặt.
Mộc Chấn Sơn không để mọi người hỏi, nói luôn:
- Lúc tìm đến trang viện của bá bá, không may bị người của Lục phủ phát hiện, tiểu điệt đã đánh với chúng một trận mới đến được đây?
- Vậy tung tích của con?
- Tiểu điệt đã hạ sát hết bọn họ.
Lữ Toàn Trung trầm ngâm:
- Thanh thế Lục phủ tại Giang Nam không nhỏ, tung tích của con sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Lão vừa nói xong thì bên ngoài có tiếng cười “hắc hắc” vọng vào.
- Kẻ nào?
Lữ Toàn Trung quát lớn.
Thanh âm kia lúc đông lúc tây, rồi chợt dừng lại trên nóc khách sảnh. Liền đó một bóng đen lao ra, là Trịnh Phích Tinh, những người còn lại cũng lập tức lao theo. Trịnh Phích Tinh đứng trên một cành hòe, nhìn toàn cảnh đương trường. Ngoài cửa trang viện có mấy xác người, trong đó có cả A Đại và A Tam, hiển nhiên chúng đã bị giết để tránh động vào trong. Thích khách có 4 người bịt mặt, cùng một đám thủ hạ, mặt mũi bặm trợn, tay cầm đao lớn. Trịnh Phích Tinh nhìn một gã bịt mặt:
- Ngươi biết đây là nơi nào chứ?
- Biết.
- Ngươi tự tiện xông vào còn dẫn nhiều người như vậy, e chẳng có hảo ý gì với chúng ta.
Một người áo đen khác cười “hắc hắc”:
- Cái gì mà Tứ đại kiếm trang chứ. Hôm nay bản nhân đến để xem tứ đại kiếm trang biểu diễn mấy ngón mãi võ xem sao.
Gã không nhịn được, cười lớn.

Bên dưới, Tả Phi Long giận tím mặt, phóng vụt lên trên. Bốn người bịt mặt đứng trên nóc nhà, cách nhau khoảng mấy trượng. Tả Phi Long nhằm người vừa nói, đứng ở góc trái, áp sát. Người chưa đến, kiếm trong tay Tả trang chủ đã xuất, bóng kiếm loang loáng nhằm cổ của người kia xỉa tới, thân kiếm hắt lên từng vạt nắng chói mắt. Đây chỉ là một chiêu bình thường trong kiếm pháp nhà họ Tả, nhưng nếu biết biến hóa thì cũng không thể xem thường. Chỉ thấy người kia cong người, bật về phía sau, trông như một cánh cung lớn. Kiếm chiêu trong tay Tả Phi Long vừa điểm tới liền dừng, thân kiếm nhanh chóng được lật ngang phạt vào nửa thân trên của đối thủ. Người áo đen lúc này không tránh kịp, “choang” một tiếng, kiếm đã xuất khỏi vỏ nghênh đón Văn Tu kiếm trong tay Tả Phi Long.
Hai chân Tả Phi Long vừa dừng trên mái nhà, kiếm cũng vừa chạm, hổ khẩu tê rần. Người học võ chỉ cần dựa vào phản lực của kiếm chiêu cũng biết được thực lực của đối phương. Tả Phi Long không nói, thân người tung lên trong gió, xử liền hai kiếm chiêu hoa mỹ, kiếm phong xé gió bức ép đối thủ. Người áo đen này tuy nội lực có căn cơ nhưng kiếm pháp không có gì đặc sắc, thoáng chốc đã thấy luống cuống, gã lùi về phía sau vung mấy kiếm chiêu nặng nề phòng thủ phần trên. Tả Phi Long điểm hai chân lên mái ngói, tà áo xoáy trong gió, kiếm tới người tới, vượt qua kiếm ảnh của người áo đen.
Người áo đen thầm kêu hoảng, ngừng huy động kiếm quang, vận nội lực đánh lên một chiêu trầm hùng hòng chặn lại đường kiếm của đối thủ. Nhưng gã đã chậm mất, đường kiếm vừa mạnh vừa nhanh, đã kịp xé màn kiếm quang.

“Phập”, trên vai người áo đen máu đã ứa. Kiếm vừa rút, máu lập tức phun thành vòi. Tả Phi Long nhìn người áo đen cười:
- Trò mãi võ của tại hạ đã làm vấy máu của các hạ rồi, thật đắc tôi!
Người áo đen điểm liền hai cái trên vai, hừ nhẹ:
- Chớ đắc ý!
Nói xong, gã vứt thanh kiếm ra một bên, định lôi vật gì đó trong người ra.
Rõ ràng người này không quen sử dụng kiếm, vũ khí sở trường kia chắc được giấu bên trong người gã.

Người áo đen lôi ra một thanh nhuyễn thương. Đó là thứ vũ khí biến hóa từ thương, đầu cứng nhọn, lại có phần giống nhuyễn tiên, thân mềm, uy lực cũng ở sự mềm dẻo đó. Nhuyễn thương trên giang hồ ít thấy, mỗi người lại sử dụng một cách khác nhau, thiết kế cũng không tương đồng, chưa được xem là vũ khí bí truyền của môn phái nào. Tả Phi Long cau mày, nhất thời vẫn chưa đoán được lai lịch của kẻ này.

Y Tâm Truyện-Hồi thứ hai
Hồi thứ hai- Hai người phụ nữ

Mộc Chấn Sơn vừa phi thân vừa thở gấp, gã không nhớ là mình đã vượt qua bao nhiêu dãy nhà, bao nhiêu khúc cua, cơ bản là gã không có thời gian để nhớ. Ước chừng một canh giờ sau gã mới dám ngừng lại. Hai bên đường khung cảnh hoang vắng, xa xa mặt nước Trường Giang phản chiếu những tia nắng vàng lấp lánh, trời đất sông nước như hòa làm một, diễm lễ tột cùng, thực là Đào Nguyên giữa trần gian. Tuy nhiên Mộc Chấn Sơn lúc này chẳng còn tâm trí nào để nhìn ngắm nữa. Nghĩ lại việc vừa rồi, gã không khỏi toát mồ hôi hột, gã bỗng cảm thấy mình vừa dại vừa tệ, gã cảm thấy bản thân mình quá vô dụng. Gia thù thâm sâu như chợt trào lên, bất giác như một cái khối núi lớn đang từ từ đè nặng lên người thanh niên trẻ tuổi này.

Gã nghĩ lần này mình đến Mãn Giang Lâu nếu không trả được thù thì cũng vạch mặt được Lục Nhất Phong. Nhưng sự việc diễn ra hoàn toàn không như mong muốn, nếu không nhờ Lữ Toàn Trung cùng người áo đen thần bí trợ giúp thì cái mạng nhỏ này đã giữ không được.
Với Mộc Chấn Sơn cái mạng này không quan trọng, nhưng nếu cả cái mạng này cũng không giữ được thì mối thù của Mộc gia ai sẽ gánh vác đây? Bất giác gã định tinh thần, thở hắt ra một tiếng. Nhưng tiếng thở như bị nghẹn lại, nội thương lúc giao chưởng với Lục Nhất Tài đang bộc phát mãnh liệt, nếu bình thường thì đã quỵ ngã từ lúc nào nhưng có lẽ ý chí của gã quá mạnh nên đến lúc này mới thực sự phát tát, bất giác đầu óc Mộc Chấn Sơn choáng váng, liền ngã lăn ra đất.

Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, gã cảm thấy toàn thân đau buốt, người rừng rực như bị một ngọn lửa từ sâu thẳm dưới A Tì địa ngục nung chảy. Rồi như có ai đó cạy miệng gã đổ một thứ nước vừa đắng vừa nồng. Chất nước ấy dường như khiến cơ thể gã cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng chưa được một lúc thì lục phủ ngũ tạng lại phát nhiệt, lập tức nội thể như một bó đuốc lớn. Mộc Chấn Sơn cảm thấy hai bên tai ù ù như sấm động, văng vẳng đâu đây tiếng chém giết, lại như có tiếng than khóc, ai oán đầy trời. Rồi đột nhiên một bàn tay đen sì đang từ từ thốc tới, nó siết chặt cổ gã, một tiếng thở cũng không có, gã kinh hãi, nhưng toàn thân bất động, một sự chết chóc bao trùm. Máu, một màu máu, toàn ký ức của gã là một màu máu………

Á………………á………………………

Mộc Chấn Sơn bật dậy nhưng lại nhanh chóng ngã ngửa ra sau. Phải mất một lát gã mới giữ được thăng bằng, đứng dậy quan sát chung quanh. Gã phát hiện mình đang ở một nơi tồi tàn, chỗ nằm được lót tạm một mớ rơm mỏng, xung quanh trời tối om như mực. Nhưng dù có tồi tài đến đâu cũng đỡ hơn phải nằm ngoài đường cái quan, tệ hơn nữa là bị người của Mãn Giang Lâu tìm thấy. Gã thầm cám ơn trời đất vì cái mạng này còn lớn. Nhưng gã cũng kịp lúc nhận biết rằng có người thầm giúp đỡ mình. Gã không nghĩ được người áo đen ấy là ai? Là Lữ Toàn Trung? Không phải, vì gã đã rời khỏi Mãn Giang Lâu trước lão. Hơn nữa dù gì Lữ Toàn Trung cũng là khách mời của Lục Nhất Phong, tuy có thiện cảm với mình nhưng lão hành sự chắc cũng không đến nỗi lộ liễu như vậy.

Hay là người áo đen bịt mặt? Phải, nhất định là người đó, trong trường hợp này chỉ có người đó mới có thể nhanh chóng cứu Mộc Chấn Sơn đột ngột ngất bên vệ đường. Nhưng người áo đen đó rốt cuộc là ai? Gã có quan hệ gì với Mộc gia bảo hay không? Lúc này Mộc Chấn Sơn không suy đoán được ra người nào. Nhưng dù gì người đó cũng đã cứu gã hai lần, nhất định không phải là người xấu.
Mộc Chấn Sơn không suy nghĩ nữa, chàng huơ tay xung quanh chỗ nằm, liền bắt được một đôi đá lửa và một cây mấy cây đèn cầy lớn, hiển nhiên là ân nhân của gã đã cố tình sắp xếp.
Gã đánh đá lửa châm đèn, ngọn đèn cầy lớn dần dần soi rõ nơi chàng đang ngụ. Gã đi một vòng thì nhận ra đây là một thủy miếu nhỏ, nằm bên bờ Trường Giang, hoang tàn rách nát, đến cả tượng đất thủy thần cũng nằm chổng vó. Gã dựng bức tượng đất lên, cẩn thận phủi lớp bụi bám rồi đặt lên bệ, cây đèn cầy được đặt kế bên, xong đâu đấy gã dựa lưng nằm bên dưới. Đương thiêm thiếp, đột nhiên Mộc Chấn Sơn nghe có tiếng khóc thút thít của phụ nữ ở một góc tối. Chầm chậm bước tới, gã soi ngọn đèn lên mặt người phụ nữ. Đó là một thiếu nữ còn trẻ, chỉ khoảng mười sáu, khuôn mặt cúi xuống, ra chiều sợ sệt. Gã càng đưa cây đèn soi rõ thì thiếu nữ ấy càng run lên, tiếng khóc càng to hơn.
- Cô nương.
Không có tiếng trả lời. Gã nhắc lại lần nữa:
- Tại hạ gọi cô nương đó.
Lần này cô gái trẻ đáp:
- Ông không được lại gần!
Cô gái lấy hết can đảm nói câu đó, nhưng giọng vẫn còn run, Mộc Chấn Sơn bật cười:
- Xem kìa, cô đã bị ai đó điểm huyệt, nếu không lại gần thì làm sao giải huyệt cho cô được chứ.
- Ông…………
Cô gái nói đến đây thì im lặng, vì cô biết lời nói của gã hợp lý. Mộc Chấn Sơn điểm nhẹ hai cái vào người cô rồi nói: “Xong rồi”
Cô gái lúc này ngước mặt lên, mái tóc dài đã dẹt qua một bên. Nhưng Mộc Chấn Sơn vừa kịp nhìn khuôn mặt ấy thì đã phát hoảng, lập tức đánh rơi cây đèn cầy. Trong bóng tối chỉ nghe khô khốc hai tiếng “Chát, chát”. Lại có tiếng oán trách:
- Sao ông lại đánh tôi?
Hiển nhiên gã đàn ông đã ra tay tát cô gái hai cái tát thật mạnh, sau đó gã liền điểm huyệt lại của cô gái.
Gã nói:
- Ta chưa giết đã là phúc số của ngươi lắm.
Một lát sau Mộc Chấn Sơn nói:
- Hừ, ngươi có phải là con gái của tên cẩu tặc Lục Nhất Phong?
- Sao ông lại gọi là “tên cẩu tặc”
Gã lạnh lùng:
- Giết người, cướp của không gọi cẩu tặc thì gọi là gì?
- Ông nói dối?
“Bốp, bốp”, hai cái tát nữa. Cây đèn cầy đã được châm trở lại, dưới ánh sáng lờ mờ Mộc Chấn Sơn có thể thấy rõ khuôn mặt của cô gái đã sưng vù như một cái bánh bao lớn. Nhưng lần này cô gái không khóc, cũng có lẽ khuôn mặt cô bị sưng to đến nỗi không khóc được nữa. Giang hồ vẫn hay có những chuyện bi hài như thế. Cô ngước mắt nhìn trừng trừng vào Mộc Chấn Sơn, gã chỉ lạnh lùng nhìn lại.
Hồi lâu gã quát:
- Ta hỏi lại, ngươi có phải là con gái của Mộc Chấn Sơn
- Phải thì sao?
Trong màn đêm chập choạng, chỉ nghe tiếng bàn tay xoa vào nhau “răng rắc”, rốt cục gã cũng thốt thành lời, một lời nói sắc đá, người nào nghe được cũng không khỏi ớn lạnh:
- Vậy thì ngươi phải chết!
Gã từ từ tiến lại gần cô gái, hai bàn tay nắm lại thành quyền, tiếng xương cốt nghe “rào rạo” thật đáng sợ. Cô gái kinh hoảng nhìn gã thiếu niên, mười mấy năm nay ai đối với cô cũng một mực kính trọng, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa đột nhiên hôm nay gặp phải tình cảnh này, quả thực quá sức tưởng tượng. Cô muốn khóc, cô muốn hét lên, cô muốn vụt chạy, nhưng không được, cô bị điểm huyệt, cô không có sức nhưng cơ bản là cô bị thần tình ma quái của gã thanh niên trước mặt làm cho kinh hồn tán đởm. Cặp mắt của người thanh niên ấy không phải của con người, nó có lửa, nó là mắt của loài sói thảo nguyên hung dữ. Cô phải chết ở đây sao? Cô phải chết một cách oan ức vầy sao? Mới hôm qua cô còn tung tăng vui đùa trong vòng tay gia đình, chẳng lẽ hôm nay phải xuống địa ngục sao? Cô bé chưa từng nghĩ đến việc đó nhưng địa ngục thì chắc chắn cô không muốn xuống. Tất cả đang từ từ xảy ra, cái chết đang từ từ tiến đến, lãnh khí tràng ngập trong thủy miếu bé nhỏ này, cơ hồ như muốn phá tung mọi vật.. Trong sát na ấy, đột nhiên bên ngoài có một thanh âm vọng vô:
- Tiểu tử, ngươi có thể dùng con bé ấy để làm con tin.
Mộc Chấn Sơn kịp nhận ra thanh âm của người bịt mặt áo đen đã cứu gã.
Người thanh niên chợt tỉnh ngộ, gã lập tức dừng hành động của mình lại. Phải, giữ cô gái làm con tin, đơn giản vậy mà gã không nghĩ ra, cũng có lẽ do lòng căm thù đã ăn sâu vào tâm trí nên lúc nào gã cũng chỉ nghĩ đến việc trả thù.
Mộc Chấn Sơn bước về phía tiếng nói nhưng đã bị người áo đen ngăn lại: “Không cần tìm ta””, thanh âm kia nhỏ dần, hiển nhiên người đó đã đi xa.

Mộc Chấn Sơn sờ lấy mấy thứ do người áo đen để lại, có một bộ y phục và mười mấy lượng bạc, lại có cả một gói thức ăn. Người áo đen này quả có sự chuẩn bị chu đáo. Gã bốc lấy một cái bánh bao nhai ngấu nghiến. Lúc này Mộc Chấn Sơn đã đói lả, không ăn chỉ có nước chết. Trong bóng tối đột nhiên vang ra tiếng nói:
- Này!
Cô gái lại nói lần nữa:
- Này, tôi muốn ăn bánh!
Gã không thèm đáp, vẫn tiếp tục nhai cái bánh thứ hai.
Cô gái nói như giận dỗi:
- Ngươi…..ngươi………….
Cô vốn là con gái yêu của Lục lâu chủ danh trấn Giang Nam, dĩ nhiên từ nhỏ đến giờ đã sống trong no đủ, làm sao chịu được cảm giác đói, khó chịu nhất là nhìn thấy đồ ăn trước mặt mà không được ăn.
Cô gái thầm nghĩ gã này hẳn có thù sâu với cha mình, gã không giết mình đã là may lắm, nhưng không biết gã sẽ làm gì mình nữa. Cô lấy can đảm nói lớn:
- Ông là một kẻ hèn nhát.
Tiếng của cô không to nhưng đủ để người ta cảm thấy nhột. Gã thiếu niên ngừng ăn, quay lại nhìn.
- Ngươi nói cái gì?
- Ta nói ông là một kẻ hèn nhát.
- Ngươi…..Ta không phải là kẻ hèn nhát.
Gã nhịn giận, vẫn tiếp tục ăn.
- Người ngươi đối phó là cha ta chứ không phải ta. Hiếp đáp một người phụ nữ là một kẻ đại hèn nhát, đại tiểu nhân.
Gã chưng hửng, nghe cô gái nói câu đó thì gã tự vấn lương tâm mình, cảm thấy có cái gì không ổn. Đúng, người gã cần trả thù chính là lão già Lục Nhất Phong chứ không phải một cô gái không biết trói gà này. Nhưng gã lập tức định thần.
- Nhưng ngươi không phải như những người khác.
- Ta là phụ nữ, lại không biết võ công, có gì khác?
- Ngươi….ngươi là con gái của tên cẩu tặc Lục Nhất Phong.
Cô gái định tranh cãi nhưng cũng thấy có gì đó không ổn, cha cô có thù với hắn tất nhiên mình cũng liên lụy một phần. Cô nói:
- Theo ta oan gia nên giải không nên kết.
Từ nhỏ cô đã được dạy bởi những gia sư giỏi nhất Giang Nam. Dĩ nhiên đạo đức của bậc thánh hiền đã ăn sâu vào người, câu nói đó cũng là của những gia sư già đã từng dạy cô. Cô nói ra một cách trơn tru như thể không có chuyện gì, nhưng cô nào biết câu đó nói thì dễ nhưng đã mấy ai làm được.
Gã thanh niên không nói, chỉ nghiến răng “kẹt kẹt”, cô gái thấy thế thì không dám nói nữa. Chỉ thấy gã đứng dậy, quăng cái gói giấy còn hai cái bánh bao lại chỗ cô gái, bước ra ngoài. Cô gái chỉ cử động được hai tay, với người tới cầm bọc thứ ăn, nhìn hai cái bánh đã lấm lem, cô nhăn mặt.
Mộc Chấn Sơn dường như nhìn thấy thái độ đó, gã nói khẽ:
- Không ăn thì ráng chịu đói.
- Này- cô gái nói lớn
Mộc Chấn Sơn quay đầu lại.
- Ta cảm thấy khó chịu, ông giải huyệt cho ta được không?
Gã trù trù, vì biết đâu con nha đầu này sẽ tranh thủ lúc gã sơ ý sẽ đào thoát thì sao. Nhưng nghĩ lại, cô gái này không biết một chút võ công thì cũng chẳng ngại gì lắm. Cô gái dĩ nhiên đọc được ý nghĩ gã qua thần sắc, liền nói:
- Ta hứa sẽ không bỏ chạy, chỉ cần dễ chịu để ăn uống chút là được rồi.
Mộc Chấn Sơn lập tức giải khai huyệt đạo cho cô ta rồi bước ra ngoài, không quên ném lại một cái nhìn răn đe:
- Ngươi có cố tình chạy cũng không thoát khỏi được ta đâu.
- Hứ, ai thèm- Cô gái phụng phịu, dưới ánh đèn cầy vẫn không kém phần yêu kiều.

Mộc Chấn Sơn đứng bên bờ nước, cỏ lau ngập gối. Ngoài xa mặt sông dát trăng vàng, từng đợt sóng miên man vỗ vào bờ đất nghe “lõm bõm”, gã bất giác ngước đầu nhìn trăng, rồi đột ngột quỳ xuống:
- Cha, mẹ, nhất định con sẽ trả mối thù này!
Trong đêm khuya vọng một tiếng đàn, thanh âm réo rắt, ảo não như đi từ chốn cửu u lên. Mộc Chấn Sơn nghe tiếng đàn liền ngẩng đầu, chàng cảm giác người đánh đàn nội tâm cũng có chút tương đồng với mình, liền bước về phía trước. Tiếng đàn như phát ra từ mặt sông, men theo sóng nước lan vào. Mộc Chấn Sơn đi gần một dặm thì đến bờ sông, tiếng đàn phát ra từ con thuyền nhỏ, Mộc Chấn Sơn bước tới gần thì tiếng đàn từ từ nhỏ lại. Trong thuyền có tiếng nói:
- Mời Mộc thiếu hiệp lên thuyền.
Gã nhận ra thanh âm của người áo đen thần bí, liền nhanh chóng bước lên. Trên thuyền còn một người nữa, người này đặt hai tay lên chiếc đàn, không nhìn Mộc Chấn Sơn, cũng không thốt một lời nào. Gã xá hai người một cái rồi nói:
- Đa ta nhị vị tiền bối đã ra tay tương trợ.
Thanh âm của người áo đen thần bí:
- Mộc thiếu hiệp chớ khách sáo, chỉ là giữa đường gặp bất bình ra tay tương trợ.
Trong đêm tối, gã không nhận rõ mặt của người áo đen thần bí, nhưng khẩu âm chắc nịch, hiển nhiên là một người từng trải sóng gió. Người đánh đàn ngồi đằng xa càng không nhận dạng được, gã nghĩ người này tâm trạng hòa vào tiếng đàn, tâm tư nặng phần ai oán, dẫu không là một lão niên thì cũng từng trải bao cuộc thế bể dâu.
Người áo đen thần bí rút dầm, dùng xào dài đẩy con thuyền ra xa. Nước dạt vào mạn thuyền từng đợt, thanh âm như nhịp tim đập, Mộc Chấn Sơn một chút hoài cảm dâng trào.

Người áo đen ngồi đối diện với Mộc Chấn Sơn, rót ra hai ly rượu, là loại rượu Thiệu Hưng nổi tiếng của Giang Nam
- Mời thiếu hiệp.
Mộc Chấn Sơn cung kính:
- Mời tiền bối.
Rượu vừa chui qua cổ họng, người áo đen “khà” một phát, tấm tắc:
- Danh tửu quả có khác.
- Tiền bối quả có hứng.
Người áo đen ngừng một lát rồi nói tiếp:
- Chuyện của Mộc gia bảo tại hạ cũng biết qua đôi chút, ôi, Mộc bảo chủ một đời nghĩa hiệp, không ngờ lại bị kẻ tiểu nhân ám toán.
Mộc Chấn Sơn nghe ân nhân của mình nhắc đến gia thù thì chua sót:
- Lúc tiểu bối biết chuyện thì đã không còn nghe gì tin tức gì về gia phụ nữa. Chỉ biết đêm toàn gia bị sát hại, tiểu bối mới chỉ là một đứa trẻ còn trong nôi, sau đó được một ân nhân cứu, người ấy cũng là ân sư của tại hạ. Ân sư lại gởi tiểu bối cho một cặp vợ chồng lão nông nuôi dưỡng, thấm thoát mà đã hai mươi ba năm.
Người áo đen chầm chậm:
- Năm xưa Mộc gia bảo là một trong những võ lâm thế gia hàng đầu của Trung thổ, Mộc bảo chủ lại một đời nghĩa hiệp, danh tiếng không nhỏ. Rốt cục đêm đó bị mười bảy cao thủ, đương đêm bịt mặt, hạ sát toàn gia. Người thủ lãnh đêm đó được giang hồ gọi là Tịch Cô Kiếm Hắc Phiêu, cũng chính là Lục Nhất Phong bây giờ.
Mộc Chấn Sơn toàn thân rúng động, gã chỉ biết người sát hại toàn gia mình là Lục Nhất Phong, điều đó thì gã được nghe bởi ân sư của mình, chứ không biết người này còn gọi là Tịch Cô Kiếm Hắc Phiêu, dĩ nhiên cái tên Lục Nhất Phong cũng là giả.
Người áo đen nói tiếp:
- Tịch Cô Kiếm Hắc Phiêu mấy mươi năm trước là một đại sát tinh trong giang hồ, gã chính là một trong bát đường chủ của Y Tâm Giáo. Từ khi huyết án Mộc gia bảo xảy ra, gã đột ngột biến mất khỏi giang hồ, cho đến hôm nay mới phát hiện trú ngụ tại Giang Nam.
Mộc Chấn Sơn vốn không tiên liệu đằng sau thân thế Lục Nhất Phong là một lai lịch lớn đến như vậy. Gã nhìn người áo đen nói:
- Sao tiền bối lại biết tỏ tường chừng ấy?
Dĩ nhiên thắc mắc của gã không phải là không có lý. Rốt cục người áo đen này là ai? Sao lại biết kỹ càng chuyện của gia đình mình đến thế?
Người áo đen nói:
- Điều này thì thiếu hiệp yên tâm, Hắc Phiêu cũng có thù với tại hạ. Đương nhiên chúng ta là bạn chứ chẳng phải thù.
Mộc Chấn Sơn vái người áo đen một vái:
- Thật là tiểu bối không hiểu chuyện, đã nghi ngờ ân nhân của mình.
- Không sao. Công tử thắc mắc thì cũng là chuyện thường.
- Thôi, cũng khuya rồi, công tử hãy mau về tiểu miếu, nếu không trời sáng e là khó thoát khỏi tai mắt của Hắc Phiêu.
Mộc Chấn Sơn trù trừ:
- Làm sao tiểu bối có thể gặp lại tiền bối.
- Chúng ta luôn ở đằng sau thiếu hiệp, lúc cấp thiết sẽ xuất hiện.
Mộc Chấn Sơn không tiện hỏi nữa, liền từ biệt rồi trở về thủy miếu.

Lúc gã trở về thì đã canh ba, bên ngoài tiếng chim cú rúc lên từng chập khiến khung cảnh trở nên tĩnh mịch hoang liêu. Chỗ gã nằm đã được ai đó dọn dẹp lại cẩn thận. Vừa bước vào đã nghe một giọng nói:
- Ông về rồi à!
Tiếng của cô gái trẻ, kỳ thực gã có đôi chút bất ngờ. Lúc nãy gã vô hình bị tiếng đàn dẫn dụ, lúc quay về gã mới phát hiện mình sơ ý không điểm huyệt cô gái. Gã vốn cho rằng cô gái sẽ tranh thủ thoát thân. Kỳ thực cô ta cũng nghĩ đến việc ấy, chỉ là cô cảm thấy làm như vậy không ổn. Thứ nhất nếu cô có ra ngoài cũng không biết đường mà về, hơn nữa bên ngoài tối đen như mực, thân gái một mình không biết sẽ gặp phải những nguy hiểm gì. Từ nhỏ cô chỉ quanh quẩn trong Mãn Giang Lâu, nếu có ra ngoài cũng chỉ là ngồi trên kiệu được gia nhân đưa rước, thế giới bên ngoài với cô chỉ được biết thông quan sách vở và qua lời của những a hoàn kề cận, do đó cô cũng không dám mạo hiểm, có lẽ nói sợ thì đúng hơn.
Thứ hai, cô là một người trọng lời hứa, cô nghĩ mình phải có trách nhiệm với nó. Cô nghĩ nếu người này muốn giết mình thì cũng đã giết rồi, thôi thì cứ ở lại là tốt nhất.
Tuy nhiên giữa khung cảnh tịch liêu, đáng sợ như thế này thì cô nào dám ngủ. Do đó cô tùy tiện dọn dẹp lại ngôi thủy miếu, giết thời gian có lẽ làm cho con người đỡ sợ hơn.

Mộc Chấn Sơn không đáp, cũng không điểm huyệt cô, vì gã biết nếu cô có ý đào thoát thì chẳng phải đợi đến bây giờ. Gã khẽ nằm xuống rồi nói đủ để cô nghe:
- Ngủ đi!
Cô gái không dám trả lời, vì cô sợ gã lại hóa điên lần nữa. Cô khẽ đặt mình nằm xuống lớp rơm vừa trải lúc nãy. Từ sớm đến giờ mi mắt của cô đã trĩu xuống, nhưng vì sợ quá nên cô không dám ngủ, nên gã vừa nói lập tức cô đặt người xuống ngủ ngay, dù sao có một người bên cạnh cũng đỡ sợ hơn. Thoáng chốc cả hai đã chìm vào giấc ngủ.

Trời vừa tảng sáng cô gái đã thức dậy, giấc ngủ đêm qua quả là ngắn ngủi, có lẽ cảm giác không an toàn khiến cô không ngủ được nhiều như mọi ngày. Nhưng người thức sớm nhất không phải là cô, mà là Mộc Chấn Sơn. Lúc cô thức dậy thì cũng không thấy gã đâu, cô gái liền tùy tiện ra đằng sau thủy miếu, vốc nước mưa chứa đầy trong cái lu vỡ ra rửa mặt. Ngôi miếu này dổ nát, hoang phế đã lâu, chung quanh mấy dặm lại không có nóc nhà nào khiến cho không khí nơi đây thêm phần thê lương tĩnh mịch, thật tách biệt với sự ồn ào vốn có của Giang Nam. Thủy miếu được quay mặt ra Trường Giang, tầm nhìn phía trước trông khá thoáng đãng.
Mặt trời nhô lên từ thiên nhai, vạn vật ửng hồng trên nền nắng mới sau một đêm trường lạnh giá, xa xa mặt sông phản chiếu từng vạt nắng, khí trời dìu dịu thật khiến con người khoan khoái. Đây là lần đầu tiên cô đứng trước khung cảnh thiên nhiên hoang sơ tươi đẹp như thế này. Nó không phải là thứ thiên nhiên giả tạo trong phủ đệ nhà họ Lục, nó là thứ thiên nhiên thuần khiết vốn có của tạo hóa. Cô gái nhìn sông vàng, nắng trong đến ngây ngất, hồn như bồng bềnh trên sóng, chỉ đến khi bên vài có người lay động mới giật mình đánh thót một cái. Người lay cô chính là Mộc Chấn Sơn, vận một bộ đồ nông phu bằng vải thô, trông rất cục mịch, gã nói:
- Cầm lấy!
- Cái gì đấy?
- Quần áo, thay đi!
Thì ra trời chưa sáng tỏ Mộc Chấn Sơn đã ra ngoài đổi một lượng bạc lấy hai bộ quần áo của đôi vợ chồng nông phu trong làng, gã một bộ còn cô một bộ. Hôm nay gã định vào thành thám thính nên ăn mặc như thế này nhằm tránh sự chú ý của mọi người. Cô gái trước giờ chỉ mặc nhung lụa gấm vóc, nào đã thấy qua thứ vải thô cứng này. Nhưng bộ quần áo cô mặc đêm qua đã bẩn hết, lại cầu kỳ không phù hợp chốn thôn dã nên cũng không nghĩ nhiều, liền tìm một chỗ kín thay đi. Lúc bước ra thì cô đã như một người khác, bộ quần áo cũng vừa người khiến cô cảm thấy dễ chịu, tuy nhiên nước da hơi trắng nên cô cũng không hoàn toàn giống một phụ nữ nhà quê được.

Bên góc kia có tiếng lửa tí tách, Mộc Chấn Sơn đang nướng thứ gì đó, nhìn lại là một con thỏ đồng, mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Cô gái nước miếng như muốn trào ra ngoài, bụng sôi lên, hai chân lập tức bước về phía ấy. Mộc Chấn Sơn xé con thỏ còn nóng đưa cho cô gái một nửa, gã không thèm nhìn, chỉ ăn ngấu nghiến phần của mình. Cô gái nhìn gã hỏi:
- Ông…tên gì?
Gã trả lời khô khốc:
- Mộc Chấn Sơn
- Vì sao ngươi muốn giết cha tôi?
- Vì cha ngươi đã giết cha ta-Giọng gã lạnh băng
- Bình thường cha tôi đối với tôi rất tốt, đến một con mèo ông ấy cũng không nỡ giết. Tuy tôi không biết gì về giang hồ nhưng tôi nghĩ chắc ông đã hiểu lầm ông ấy.
Mộc Chấn Sơn nhìn cô gái, giọng đanh lại:
- Hừ, giết người vô tội, đến cả một con chó cũng không tha, vậy mà được người đời gọi hai tiếng đại hiệp, thật khéo giả nhân giả nghĩa.
Cô gái ngây thơ nói:
- Oan oan tương báo, nếu trở về tôi sẽ khuyên cha tôi, để hai người có thể hóa giải chuyện ân oán này.
Mộc Chấn Sơn khóe miệng một nụ cười, điệu bộ chế giễu:
- Cô không biết cha cô là một đại hắc đạo sao?
Cô gái không hiểu:
- Đại hắc đạo?
- Giết người, cướp của….không chuyện ác gì là không làm, ha ha…..
Mộc Chấn Sơn cười khổ, người như Hắc Phiêu cũng có được một đứa con gái như vầy sao? Không kể việc thảm sát toàn gia Mộc Gia Bảo, việc ác y làm khi còn là đường chủ Y Tâm Giáo cũng chất cao hơn đỉnh Thái Sơn, dẫu có tứ mã phanh thây thì nhân sĩ giang hồ cũng chưa hả giận. Trời đất này vốn dĩ có công bằng không, người nghĩa hiệp như Mộc bảo chủ lại toàn gia thảm tử, người ác lại ung dung tự tại. Mộc Chấn Sơn đang cười, gã đang ngạo thị trời đất, gã đang ngạo thị công đạo giang hồ.

Cô gái định nói gì đó nhưng đã bị gã gắt giọng:
- Ăn lẹ đi!
Cô gái không dám nói nữa, chỉ cắm cúi ăn.

Mộc Chấn Sơn đứng dậy, sửa lại quần áo, cầm cái nón lá đội lên đầu. Chỉ một loáng, gã đã biến mất khỏi thủy miếu.

Trên đường cái quan, một đám người đi đi lại lại, tay cầm giới đao, quan sát chung quanh. Bọn họ vận chung một loại y phục, trên tay áo có thêu một chữ Lục màu xanh. Gia nhân của các phủ hoặc các gia trang vẫn thường có lối phục sức như thế, dựa vào chữ để đoán thì đám người này hẳn là người của Lục phủ, Lục phủ dĩ nhiên là phủ đệ của Lục Nhất Phong. Lục Nhất Phong có thể nói là người vừa của chốn giang hồ, vừa của chốn quan trường. Giang Nam trước khi có lão loạn không thể tả, giới giang hồ hắc đạo tung hoành bất kể gió mưa, khiến quan phủ lắm phen đau đầu. Kể từ khi Lục Nhất Phong gây dựng tên tuổi tại đây, quan phủ xét thấy lão là một đại khắc tinh của giới hắc đạo liền xin chỉ dụ của hoàng thượng phong chức tước. Lục Nhất Phong một mực cự tuyệt, không nhận một chức tước gì cả, nhưng mặt khác vẫn đi lại với giới quan trường, tri phủ Hoàng Kính Nguyên coi lão như cánh tay phải, đặc cách cho họ Lục được gắn hai chữ “phủ đệ” và sai một số quan binh để tùy ý Lục Nhất Phong sai khiến.

Đám người này cẩn thận quan sát từng người một, không để sót một ai. Khắp bốn cửa thành đều có người của Lục phủ trấn giữ, xem ra lần này Mộc Chấn Sơn khó thoát.

Đương nửa buổi, trời bắt đầu nóng, mồ hôi đã lấm tấm trên từng khuôn mặt người đi đường. Xa xa có một cỗ kiệu, phủ rèm thêu hoa, dường như được dành cho một tiểu thư nhà quyền quý. Khiêng kiệu là bốn hán tử đẫy đà, ngoài ra còn có thêm mấy tùy tùng đi ngựa. Cỗ kiệu đang từ từ tiến đến, hướng thẳng vào thành. Đám gia nhân Lục phủ đợi từ sáng đến giờ không có gì khác lạ, nay thấy một cỗ kiệu được che phủ dĩ nhiên đặt nghi vấn, liền thấy hai người trong đó bước ra chặn đường:
- Dừng lại!
Đám kiệu phu lập tức dừng lại.
Người vừa nói lên tiếng:
- Kiệu này của ai?
Một tùy tùng của cỗ kiệu nói lớn:
- Kiệu này của Vương viên ngoại.
Người kia nói:
- Ai ở bên trong kiệu?
Người tùy tùng thấy người kia có vẻ xấc láo thì khó chịu:
- Kiệu của Vương viên ngoại thì dĩ nhiên để rước người nhà họ Vương.
Rồi gã nhìn chằm chằm vào người kia:
- Các người muốn gì?
Người kia nói:
- Chúng ta muốn xét kiệu.
- Hừ, các ngươi là đại đạo chốn nào, cớ sao dám dở trò trước người của Vương phủ.
Gã vừa nói vừa tuốt đao khỏi vỏ, chỉ thẳng vào mặt người kia. Người kia thấy thế thì cười nhạt:
- Chúng ta là người của Lục phủ, hiện đang cần tìm gấp một người.
- Cần gấp hay không là việc của các ngươi, chúng ta là người nhà họ Vương, chỉ biết làm việc cho nhà họ Vương. Huống hồ trong này là Vương tiểu thư, các ngươi dám xúc phạm đến thì coi chừng đến cái mạng.
Người kia nghe nói ba chữ “Vương tiểu thư” thì trù trừ, Vương tiểu thư chính Vương Tiểu Tuyết-con gái độc nhất của Vương Chính Thanh, một viên ngoại vùng này. Vương viên ngoại vốn có giao tình với Lục gia, nên bọn họ cũng không dám làm càn. Đương lúc đó, một người vén màn kiệu nhìn ra, nói:
- Có chuyện gì đó?
Tấm rèm kiệu được vén rộng, bên trong chỉ có thêm một a hoàn, dường như cố ý để bọn họ trông thấy.
Người xét hỏi nhận ra Vương Tiểu Tuyết, lại thấy bên trong không có gì khác lạ liền cúi đầu:
- Mong tiểu thư bỏ quá cho, bọn tiểu nhân vô ý mạo phạm, chỉ là Lục phủ đang tìm người gấp.
Vương Tiểu Tuyết không nói, chỉ phất tay.
Đám người Lục phủ lập tức tránh ra, cỗ kiệu lại tiếp tục lên đường

Cỗ kiệu đi tới một ngõ vắng trong thành thì dừng lại, mấy người tùy tùng mở cửa một ngôi nhà nhỏ, tiến bước vào. Người ngồi trong kiệu nói:
- Các người lui ra ngoài cả, chừng nào ta gọi hãy vào.
Đám tùy tùng và kiệu phu dạ ran sau đó lui ra ngoài. Trong nhà nhỏ không có một tiếng động, lát sau mới có tiếng người nói:
- Công tử ra đi, ở đây không còn người nữa.
Cô vừa nói thì bên trong kiệu liền có tiếng động nhẹ, màn kiệu được vén lên, một người thanh niên liền bước ra ngoài. Người này chính là Mộc Chấn Sơn, gã nhìn cô gái xá dài:
- Mong cô nương thứ lỗi, tại hạ vì việc gấp rút đã mạo phạm.
Mộc Chấn Sơn nãy giờ người co như một con sâu, bám chặt trên nóc kiệu, cũng vì vậy khi vén rèm, bọn người Lục phủ không hề phát giác.
Vương Tiểu Tuyết nói:
- Tiểu nữ thấy khí chất của công tử khác xa vẻ bề ngoài, nên cũng có ý giúp, công tử đừng quá tự trách mình.
Quả thực lời của Vương tiểu thư nói cũng có phần đúng. Khi còn ở ngoài thành, Mộc Chấn Sơn lựa lúc bọn kiệu phu không để ý đã âm thầm đột nhập kiệu, điểm huyệt Vương Tiểu Tuyết và người hầu gái, tuy nhiên để tránh tai mắt của đám gia nhân Lục phủ, chàng không còn cách nào khác là phải giải khai huyệt đạo của Vương Tiểu Tuyết, Mộc Chấn Sơn quả thực khó xử, vì nếu giải khai huyệt đạo của Vương Tiểu Tuyết mà không kìm chế thì cô này có thể tranh thủ lúc gã ẩn thân sẽ hô toáng lên nhưng Vương Tiểu Tuyết dường như biết được, chỉ nhìn chàng gật đầu, chớp mắt mấy cái.

Mộc Chấn Sơn nhìn Vương Tiểu Tuyết:
- Ơn của tiểu thư tại hạ nhất định không quên, còn người này chỉ cần nửa canh giờ nữa sẽ tự động thức dậy.
Mộc Chấn Sơn chỉ tay về a hoàn của Vương Tiểu Tuyết rồi nói tiếp:
- Bây giờ tại hạ phải cáo từ.
Vương Tiểu Tuyết nói:
- Công tử đi đâu?
- Tại hạ thù nhà chưa trả, cừu nhân lại đang truy tìm, ở lâu sẽ không tiện cho tiểu thư, hơn nữa hiện còn có việc cần làm.
Vương Tiểu Tuyết ngập ngừng:
- Có….còn ngày tái ngộ không?
Vương Tiểu Tuyết là con nhà quyền quý, từ trước đến giờ chưa tiếp xúc với người đàn ông nào hết nhưng không bị câu thúc bởi tiểu tiết lễ nghĩa. Nàng thấy người này anh tuấn, khí khái hơn người, liền sinh lòng cảm mến, bèn không giấu lòng, thốt ra những lời đó.
Mộc Chấn Sơn cảm khái:
- Trả xong thù nhà, tại hạ nhất định sẽ tương kiến cùng tiểu thư.
Vương Tiểu Tuyết dúi vào tay gã một vật gì đó, họ Mộc không nhìn chỉ gật đầu rồi lách thân người lướt đi, thoáng cái đã mất nhân ảnh.
Bên trong gian nhà nhỏ vang lên thanh âm thiếu nữ nhè nhẹ:
- Về phủ!

Hoạt động của room
12.07.2010
(kemocque - 07.07.2008)
+
(7) bình luận: buy an essay, dissertation writing service, custom dissertation
22.04.2010
(socolasua - 15.08.2008)
+
(6) bình luận: tran dien, doanchjbjnh, vu manh hung
16.04.2010
10.04.2010
(kemocque - 17.06.2008)
+
(6) bình luận: buy an essay, essay
01.04.2010
(kemocque - 17.06.2008)
+
(3) bình luận: WoW, mi chi, anh tho
06.12.2009
(kemocque - 06.10.2008)
+
(2) bình luận: nguyen mih tuan, ngueyn minh tuan
24.11.2009
25.05.2009
(kemocque - 13.05.2008)
+
(1) bình luận: ha phuong
Bạn bè nhận xét
mọi nguwoif vào ủng hộ blog mình đi nào http://bnok.vn/raovat/