Tác giả : Dạ Kiếm
Thể loại : Võ hiệp kỳ tình
Hồi 1 –Náo nhiệt Mãn Giang Lâu

Mãn Giang Lâu là một tửu lâu nổi tiếng tại Giang Nam, nó nổi tiếng không phải vì thiết kế độc đáo, cũng chẳng chiếm vị trí hữu tình, vì chỉ luận về đẹp thì ở Giang Nam này cũng có đến hàng trăm cái. Thế nhưng tại sao một tửu lâu ba tầng, trông có vẻ cũ kỹ này lại nổi tiếng đến như vậy. Chỉ có một lý do để giải thích điều này: chủ nhân ở đây là một người cực kỳ nổi tiếng.
Người nổi tiếng thì bẵng hữu cũng nổi tiếng. Điều này cũng dễ nhận biết, đơn giản chỉ vì những người có thân tình với lâu chủ đều là những nhân vật thành danh tại Giang Nam.
Hôm nay, mồng bảy, tháng bảy, Mãn Giang Lâu cực kỳ náo nhiệt, khách khứa đông đúc.
Hôm nay không phải là một ngày bình thường.
Một ngày mà các nhân vật tai to mặt lớn trong giang hồ đều hạ cố đến tửu lâu dĩ nhiên là không bình thường. Chỉ tiếc một điều, hôm nay nếu không phải người quen của lâu chủ thì không được bước vào trong, điều đó thể hiện qua tấm biển thông báo nghỉ đón khách dựng ngay phía trước cửa chính.
Người đứng trước cửa chính là một hán tử ba mươi niên kỉ có dư, dáng vẻ lanh lợi, khuôn mặt dễ nhìn, gã là Lục Nhất Tài, thiếu lâu chủ. Công việc của gã là tiếp đón khách khứa quan trọng của ngày hôm nay. Đột nhiên gã bước nhanh về phía đằng xa, dáng điệu tất bật, cung tay với người vừa đến:
- Hoàng đại nhân hôm nay hạ cố, thật là vinh dự cho tiểu lâu!
Gã nói bằng một giọng cực kỳ khách sáo và tôn kính, điều đó cho thấy người vừa đến địa phận cũng chẳng vừa. Nhưng gã lại gọi hai tiếng “đại nhân”, vậy kẻ vừa đến xem ra là người của chốn quan trường.
Hoàng đại nhân không xa lạ gì với người Giang Nam, lão chính là tri châu đương nhiệm, người thay mặt thiên tử cai trị cả một dải đất rộng lớn này.
Lục Nhất Tài quay mặt hét bọn gia nhân:
- Bay đâu nhận quà của Hoàng đại nhân!
Một tên gia nhận hấp tấp chạy ra nhận quà từ người tùy tùng của Hoàng Kính Nguyên. Lục Nhất Tài đưa tay mời Hoàng Kính Nguyên và đám cận vệ của lão vào trong.
Lục Nhất Tài lẩm bẩm: “Xem ra khách chính đã đến đủ” rồi cất bước vào trong. Gã di chuyển chưa đủ 3 bước thì đằng sau đã có tiếng hắng giọng:
- Lục công tử, chúng tôi chẳng phải là khách sao?
Người vừa nói là một thanh niên trẻ tuổi, ước chừng 20, nhưng khuôn mặt xem ra không hợp với số tuổi ấy lắm. Trên tay gã là một cái hộp lớn màu hồng, người trẻ tuổi nhìn Lục Nhất Tài cười nụ.
Lục Nhất Tài quay người lại, nhíu mày nhưng điệu bộ vẫn không kém phần lịch sự:
- Chẳng hay các vị là………..
Thanh niên trẻ đưa cái hộp cho gia nhân của Mãn Giang Lâu rồi cười nói:
- Thực ra cha con vãn bối cũng chẳng phải là những nhân vật thành dành gì, gia phụ tên húy Mạc Vân, tại hạ tên húy Mạc Thiên, hôm nay sẵn dịp rong chơi Giang Nam, ghé đến chúc thọ lâu chủ.
Lục Nhất Tài nghe đến cái tên Mạc Thiên thì tinh thần rúng động nhưng không lộ ra ngoài. Chẳng phải Mạc Thiên chính là người đã hạ sát Tinh Đẩu Kiếm Mã Toàn-đệ nhất cao thủ hắc đạo Lạc Dương hay sao? Gã thầm lục lại các mối quan hệ của Mãn Giang Lâu thì không thấy hai cái tên này. Gã không biết hai người này đến đây có mục đích gì? Nghĩ thế nhưng nét mặt vẫn tỏ ra bình thường, thậm chí còn hết sức khách sáo:
- Đại thọ của gia phụ hôm nay không ngờ được tiền bối và công tử đây xem trọng, thực là vinh hạnh.
Gã vừa nói vừa đưa cha con họ Mạc vào trong khách sảnh, nhưng cũng không quên dặn dò với đám gia nhân:
- Các người ở ngoài đây lo sắp xếp khách khứa, ta phải vào trong có việc!
Thiếu niên trẻ Mạc Thiên nhường cho gia phụ đi trước, Lục Nhất Tài tuy bên ngoài vẫn niềm nở nhưng ngầm ý dò xét hai người này.
Mạc Vân, một lão niên ước chừng sáu mươi, chòm râu dài đã điểm bạc hết phân nửa, khuôn mặt quắc thước, trên ấn đường lõm sâu vào, nhưng hai hàng lông mày rậm rạp đã che phủ hình dáng, khiến người ta không thể biết rõ đó là hình tượng hay chữ gì được khắc lên. Lão niên mang trên lưng một vật hình khối, dài chừng 1 sải tay, được phủ bằng một túi gấm đen nhưng cực kỳ ấn tượng. Túi gấm này hoàn toàn mang một màu đen bóng, một đầu được gút lại, vừa khít với khối hình hộp bên trong. Bình thường những màu sắc như trắng hoặc đen dễ gây cảm giác nóng nực, khó chịu nhưng với túi gấm này chỉ cần nhìn vào, người đối diện lập tức có cảm giác mát dịu, tinh thần phấn chấn. Mạc Vân nhẹ nhàng bước vào trong khách sảnh, âm trầm, không thốt một lời nào.
Lục Nhất Tài sắp xếp chỗ ngồi cho hai cha con họ Mạc rồi nhanh chóng cáo lui ra phía sau khách sảnh.
******
Danh lâu tại Giang Nam quả thực có điểm lạ. Mãn Giang Lâu tuy lâu bên ngoài không có gì nổi bật nhưng bên trong quả thực có nét đặc biệt. Khách sảnh được dựng tạm thời tại tầng trệt của tửu lâu, không gian rộng rãi, bài trí tinh xảo. Tất cả các bàn ghế hôm nay đều được thay mới bằng loại bàn được đặc chế từ gỗ tử đàn, mùi hương tỏa ra dịu nhẹ, cộng thêm khí trời mát dịu vốn có của bản địa quả thực khiến khách khứa mười phần ưng ý. Quày tính tiền của thủ quỹ được dọn đi, thay vào đó là một giá gỗ đen mun, cao ngang ngực một người lớn tuổi, bên trên đặt một thanh kiếm dài, vỏ đã cũ nhưng có vẻ toát ra một thứ kiếm khí tinh quái khiến người đứng gần không khỏi ớn lạnh. Dĩ nhiên hai đầu của cái giá gỗ ấy có hai gia nhân của Mãn Giang Lâu canh chừng.
Phía trước đặt một chiếc ghế thủ tọa lớn, điêu khắc tinh xảo, nổi bật bởi một con Hắc Long cuồn cuộn thân mình, uốn lượn như muốn thoát ra khỏi khối gỗ đen bóng ấy, thật khiến cho người xem không khỏi tấm tắc. Bên trên chiếc bàn dài bày biện 12 chung trà, tách trà vốn là thứ gốm đời Tùy, nước men vừa cổ vừa láng mịn. Hai bên bàn là 12 chiếc ghế, chia làm hai, mỗi bên sáu cái đối diện nhau. Ngồi trên đó là mười hai vị khách quý của Mãn Giang Lâu. Người thứ nhất là Thạch Đại Thông, tổng tiêu đầu của Long Minh tiêu cục-một tiêu cục nổi tiếng bậc nhất tại Giang Nam. Bên phải lão là Lữ Toàn Trung, trang chủ Tích Kiếm Trang-một trong tứ đại kiếm trang tại Trung thổ. Tiếp theo là Hàn Đại Minh, bang chủ của Triều Dương bang, hoạt động trong lĩnh vực buôn muối, cũng là một bang phái nổi tiếng miền Dương Tử. Dĩ nhiên tri phủ Hoàng Kính Nguyên cũng là một nhân vật quan trọng. Chiếc ghế thứ sáu và thứ bảy được dành cho hai sứ giả của Thanh Long hội, hai cao thủ có tiếng của miền bắc.
Bốn chiếc ghế còn lại được dành cho những nhân vật lạ mặt, trang phục giống nhau, hẳn là người cùng một bang phái. Nhưng được mời làm khách quý của Mãn Giang Lâu xem không phải hạng tầm thường. Tuy nhiên, hầu hết họ đều là những người ít nói nên phần đông khách chúc thọ tại Mãn Giang Lâu cũng ít trò chuyện.
Khách sảnh hiện tại vẫn huyên náo, đây là một dịp hiếm có tụ hội các nhân vật nổi tiếng tại Giang Nam nên hầu như mọi người đều tranh thủ kết giao bằng hữu.
Đột nhiên, từ phía trong vang lên một tiếng hô lớn:
- Lão gia đến!
Toàn sảnh đường ai cũng vui vẻ đứng lên chào lão lâu chủ Lục Nhất Phong.
- Mời tất cả chư vị ngồi!
Lục Nhất Phong nói lớn:
- Hôm nay được các vị anh hùng nể trọng đến dự bữa tiệc nhỏ, quả thực khiến lão phu cảm động.
Thạch Đại Thông lập tức đứng dậy, nói:
- Lục đại hiệp chớ khách sáo, đại thọ lục tuần của ngài quả thực là một việc lớn của nhân sĩ võ lâm Giang Nam, chúng tôi không đến mới là không nể mặt.
Lời của tổng tiêu đầu Long Minh tiêu cục lập tức được toàn thể đương trường hưởng ứng. Tại Giang Nam này Lục Nhất Phong có vị thế thuộc hàng số một. Gã gắn bó với Giang Nam hai mươi năm thì y như trong thời gian ấy toàn giới hắc đạo không dám động đậy. Năm thứ nhất, lão hạ sát Xử Tinh-một đại đạo chuyên hái hoa các nhà quan quyền trong vùng. Dĩ nhiên sau vụ ấy, gã được những người trong giới quan trường rất nể trọng. Năm thứ ba, bảy trại chủ của Toàn Phong trại đột nhiên chết trong cùng một đêm, bởi một kiếm chiêu tàn khốc, sát thủ là gã. Năm thứ bảy, hai cao thủ của Hoài Bắc thập tứ trại, cũng chết dưới ba kiếm chiêu của lão. Liên tục ba năm sau đó, không ít giang hồ hắc đạo và mấy cao thủ của Hoài Bắc thập tứ trại liên tục đến Mãn Giang Lâu để tầm cừu, nhưng người đi thì có, còn về thì không, từ đó cái tên Tế Thiên Kiếm Lục Nhất Phong lập tức danh trấn giang hồ.
Việc giết chóc ấy cũng đã mười năm rồi.
Bằng hữu của lão không ít, nhưng kẻ thù của gã cũng không đếm hết. Những kẻ tại Giang Nam đến kết giao vốn dĩ đều muốn dựa vào lão nhằm củng cố vị thế trong việc làm ăn, có thêm một bằng hữu hiển nhiên sẽ tốt hơn việc thêm một kẻ thù. Lục Nhất Phong tất nhiên cũng biết điều đó, và hôm nay những kẻ đó đều đã có mặt trong lễ mừng thọ của lão.
Lục Nhất Phong tổ chức tiệc mừng thọ lớn còn có một ý khác, lão đã sáu mươi tuổi đầu, ở cái tuổi ấy còn mấy ai muốn tranh đấu chốn giang hồ, lần này lão quyết định rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ, sống đời nhàn nhã. Lục Nhất Phong ít đi lại ở các miền khác nên những nhân sĩ có mặt hôm nay hầu hết đều là giang hồ Giang Nam, chỉ có thêm 2 vị khách mời của Thanh Long hội cùng vài bằng hữu từ xa đến.
Sau lời nói của Thạch Đại Thông, toàn thể sảnh đường im lặng như tờ, tất cả đều chờ đợi Lục lâu chủ, phía sau hai gia nhân đã mang một chiếc chậu bằng vàng lớn, bên trong chứa đầy nước sạch, thứ nước được lấy từ Vọng Tây Tuyền (dòng suối chảy về hướng tây). Theo lệ, Lục Nhất Phong sẽ tuyên bố rút lui khỏi giang hồ trước sự chứng kiến của đồng đạo võ lâm, sau đó sẽ rửa tay trong chậu nước bằng vàng ấy, điều đó tượng trưng cho việc cắt đứt với mọi ân oán giang hồ. Đây là một quy luật của giang hồ hắc bạch hai đạo, với một người đã rút lui thì mọi ân oán từ trước đến giờ đều không truy cứu nữa, nếu muốn truy tầm thì trong vòng một tháng kể từ khi người đó phát thiếp thông báo, mọi việc phải được giải quyết xong xuôi.
Một tháng vừa qua vô cùng bình yên với Mãn Giang Lâu, xem ra đại lễ hôm nay thật sự suôn sẻ.
Lục Nhất Phong nói lớn:
- Lục Mỗ tuổi đã già, không còn sức như lớp thanh niên, hôm nay được sự nể mặt của chư vị bằng hữu, Lục mỗ tuyên bố rút lui khỏi giang hồ, mọi ân oán sáu mươi năm xem như phù vân. Từ nay mọi việc quán xuyến Mãn Giang Lâu trao lại cho hậu sinh Lục Nhất Tài, mong các chư vị nể mặt.
Lục Nhất Phong nhấc kiếm trao cho Lục Nhất Tài. Lục Nhất Tài đón lấy, cung tay chào mọi người.
Hai gia nhận khiêng thau nước lên phía trước, hai tay Lục lâu chủ lập tức đưa vào. Đây chính là giây phút mọi người chờ đợi nhất, sau giây phút này chính là lúc mọi người chúc mừng Lục lâu chủ và nhập tiệc.
Tuy nhiên, mọi chuyện trên đời không có gì là suôn sẻ, nếu có cũng chỉ là giả tạo.
Lúc Lục Nhất Phong đưa đôi tay vào thì “leng keng”, một bóng đen ào vút tới, bổ thẳng vào đôi bàn tay của lão. Lực đạo trầm hùng dị thường, Lục Nhất Phong khẽ lách đôi bàn tay khỏi bóng đen, nhất định phải rửa tay bằng được, nhưng bóng đen cũng tinh quái không kém, nó lập tức uốn cong lại, đá lật úp thau nước, làm ướt cả một góc bàn. Nhìn kỹ lại là một khúc côn, khúc côn đến tức người sử dụng côn cũng đến, đó là một thanh niên áo lam trẻ tuổi, khuôn mặt phong sương, thái độ có vẻ gấp gáp. Binh khí trong tay thiếu niên trẻ tuổi không phải là một thanh côn bình thường, nó là một thứ binh khí lạ, gồm nhiều đoạn côn bằng thép ghép thành. Trên mỗi đoạn côn đều có gắn những khoen tròn bằng đồng nên mỗi khi vũ lộng, lập tức tạo ra những âm thanh “leng keng” rất ma quái. Mỗi thanh côn đều óng lên một màu đen nhánh, màu đen lành lạnh của thép, để có nước thép như thế ắt phải được luyện từ một loại quặng tốt, thanh côn kia dĩ nhiên cũng nặng nề. Người thanh niên trẻ tuổi kia sử dụng côn thành thạo như thế nào thì mọi người tại đương trường đều đã thấy qua, chắc chắn không phải là hạng vô danh tiểu tốt.
Biến cố trước mắt khiến bầu không khí tại khách sảnh trở nên nhốn nháo. Những bằng hữu lâu năm của Mãn Giang Lâu không hài lòng tí nào, khó chịu nhất chính là cha con Lục Nhất Phong. Lục Nhất Tài nhìn người thanh niên trẻ quát lớn:
- Ngươi là ai? Cớ sao đến đây gây chuyện?
Kẻ vừa đến không nói, chỉ nhìn Lục Nhất Phong bằng cặp mắt thâm thù.
Lục Nhất Phong bước tới, nén giận hỏi:
- Công tử là ai? Có việc gì mà đến đây tìm lão phu. Hôm nay là ngày vui của lão phu, có việc gì xin hãy ghé vào hôm khác.
Giọng Lục Nhất Phong chậm rãi, một tiểu tử dám phá hỏng đại tiệc mà lão vẫn giữ được được bình tĩnh, không hổ danh là một tiền bối.
- Lục đại hiệp không nên khách sáo với tên tiểu tử không biết trời cao đất dày này. Để tại hạ xử trí giúp lâu chủ.
Người vừa nói là Hàn Đại Minh-bang chủ của Triều Dương bang. Hàn Đại Minh là người lỗ mãng, khuôn mặt to bạnh, hàm râu quai nón phủ kín nửa khuôn mặt rỗ chằng chịt. Triều Dương bang làm mưa làm gió một vùng Dương Tử một phần cũng dựa thế Lục Nhất Phong, phần còn lại nhờ sự đi lại với giới hắc đạo. Tuy nhiên công phu Thiết Chưởng của lão cũng không kém.
Thiếu niên vừa đến không thèm đáp, mặt vẫn nhìn Lục Nhất Phong. Gã chầm chậm thốt từng lời:
- Lục Nhất Phong, ngươi giết toàn gia ta, cướp đi bí kíp họ Mộc, chẳng lẽ hôm nay nói gác kiếm là gác kiếm được sao?
Mọi người tại sảnh đường lập tức rúng động bởi câu nói đó.
Lục đại hiệp là một kẻ giết người cướp của? Sát tinh của giới hắc đạo lại là một đại hắc đạo sao? Tuy nhiên, lời của một tiểu bối vô danh này được mấy phần chính xác? Điều đó thì không ai biết, chỉ có điều từ đây mọi người đã bắt đầu nghi vấn về Lục đại hiệp, một người đột ngột xuất hiện trong võ lâm mới hai chục năm nay, ngoài ra không còn ai biết gì thêm.
Hàn Đại Minh quát lớn:
- Tiểu tử ngông cuồng, ngươi tưởng Mãn Giang Lâu là nơi để ngươi dẫm mấy bước chân chó lên sao?
Triều Dương Bang có vị thế trong giang hồ một phần cũng nhờ Lục Nhất Phong, nên Hàn Đại Minh ra mặt dùm thì cũng có gì là lạ. Thanh niên trẻ tuổi nhìn nhìn Hàn Đại Minh bằng cặp mắt khinh bỉ:
- Ngươi cũng là một con chó của Lục Nhất Phong sao?
Hàn Đại Minh vốn khó chịu trước thái độ của thiếu niên này, nay nghe thêm câu đó lập tức nộ khí xung thiên, hai chân đã rời khỏi mặt đất, quát lớn:
- Để lão gia dạy cho ngươi một bài học!
Kẻ đứng đầu Triều Dương Bang kể cũng có chút thực lực, thoáng chốc từ trên cao đã đánh một thiết chưởng xuống đầu thiếu niên trẻ tuổi. Xét về chiêu thế mà nói, lần đầu xuất thủ mà đánh như thế này quả thực quá xem thường địch thủ, nhưng Hàn Đại Minh vốn tự phụ vào món Thiết Chưởng này, gã nghĩ một con thuyền bị thủng dưới thiết chưởng thì với thiếu niên này đã quá ưu ái, trừ phi đầu hắn còn cứng hơn cả một con thuyền. Nói là làm, chiêu thế đánh xuống nặng như búa bổ, giống như một khối đá lớn từ trên trời bỗng đỗ ập xuống. Gã thiếu niên trông mảnh khảnh thế kia làm sao có thể thoát khỏi ngón đòn hiểm độc? Phần đông những khách tại Mãn Giang Lâu tuy không quen biết nhưng đều ngầm lo lắng cho thiếu niên trẻ tuổi.
Người thiếu niên trẻ tuổi nhìn chiêu của Hàn Đại Minh thì cười nhạt một tiếng:
- Chó thì vẫn là chó thôi!
Vừa nói nhân ảnh đã kịp lay động, Hàn Đại Minh từ trên cao thấy mục tiêu của mình đột nhiên biến mất thì phát hoảng, nhưng phát hoảng lúc này thì đã muộn. Gã chỉ kịp “ọc” một tiếng, người đã rớt xuống dưới đất như một đống thịt. Không ai ngoại trừ mười bốn cao thủ tại khách sảnh cùng với hai cha con họ Mạc nhìn thấy thiếu niên trẻ tuổi xuất chiêu. Hàn Đại Minh bình thường ăn to nói lớn, đột nhiên hôm nay thất thủ bởi một vô danh tiểu tốt thì mất mặt lắm. Gã nuốt giận đứng dậy xuất thủ tiếp, lần này gã chưa kịp ra chiêu thì đã bị đá văng vào chiếc ghế trống đằng sau, sắc mặt lập tức thảm hại, chiếc ghế gỗ bị tét một mảng lớn.
Vài gia nhân của Mãn Giang Lâu đưa Hàn Đại Minh ra phía sau khách sảnh chăm sóc, số còn lại đều tuốt kiếm đứng vây quanh thiếu niên trẻ tuổi. Gã nhìn bọn chúng cười nhạt:
- Hôm nay ta đến để tính số với tên cáo già họ Lục, những kẻ không liên quan hãy xem gương của tên chó giữ cửa vừa rồi!
Thiếu niên trẻ tuổi nói từng lời một, hiển nhiên mọi người trong khách sảnh đều nghe rõ. Những người quen biết ít với Mãn Giang Lâu lập tức dạt ra bên ngoài, chỉ có những khách quan trọng mới đứng về phía lão lâu chủ.
Có những người khi có phúc thì nhốn nháo tranh phần, nhưng khi gặp họa thì lập tức cao chạy xa bay. Thạch Đại Thông là một người như thế, lão là một người hoạt động trong nghề bảo tiêu, gây thù chuốc oán dĩ nhiên là một việc nên tránh, hơn nữa gã thiếu niên trẻ tuổi đột nhiên đến gây chuyện trong một ngày đặc biệt, điều đó không đơn giản chỉ là quấy rối, hơn nữa xét ở võ công thì cũng chẳng phải là hạng tầm thường. Điều lão sợ chính là những người đứng đằng sau y?
Một thiếu niên đơn thương độc mã, tuy võ công có chút hơn người nhưng dám đến gây chuyện với Lục Nhất Phong thì hẳn phải có những người đỡ lưng, nếu không……….thì cũng là một kẻ điên. Nhưng thiếu niên này tuy nóng tính nhưng xem ra thần thái vẫn bình thường, chẳng điên chút nào, dó vậy Thạch tổng tiêu đầu tuy đứng bên phe họ Lục nhưng có chút thờ ơ, xem như không biết chuyện gì xảy ra.
Lữ Toàn Trung quan sát người thiếu niên trẻ một chập rồi nói:
- Tại hạ là Lữ Toàn Trung, công tử đến đây hôm nay chắc là có chuyện cần giải quyết với Lục lâu chủ. Chẳng hay nếu công tử không ngại, cứ nói, nếu giúp đỡ được gì thì đồng đạo võ lâm nhất định không buông tay.
Lữ Toàn Trung là một người ngay thẳng, tuổi chừng năm mươi, khuôn mặt quân tử, lời nói sang sảng, quả không hổ danh là trang chủ đời thứ sáu của Tích Kiếm Trang. Lữ Toàn Trung kế thừa Tích Kiếm Trang từ tay gia phụ đã hơn hai mươi năm, trong ngần ấy năm, Tích Kiếm Trang danh tiếng không hề sút kém với các đời trước, nếu không muốn nói là lừng lẫy giang hồ. Lữ trang chủ xem chừng giữa hai người có nhiều uẩn khúc nên cố ý nhấn mạnh mấy chữ “đồng đạo võ lâm” nhắm chia bớt phần trách nhiệm khi có biến cố.
Thanh niên trẻ tuổi cúi chào người vừa nói:
- Đa tạ trang chủ đã quan hoài, tại hạ đến đây để đòi món nợ máu với người kia.
Gã vừa nói vừa chỉ thẳng vào mặt của Lục Nhất Phong. Lục lâu chủ giận run nhưng vẫn kiềm chế bản thân, không thốt ra một lời.
Gã nói tiếp:
- Hẳn các vị còn nhớ cách đây hai mươi ba năm, Mộc gia bảo đương đêm bị sát thủ tập kích, đến con gà còn chó cũng không còn sót.
Gã nói tuy chậm nhưng thanh âm có hơi run run, da mặt giật từng đợt, xem ra tâm tư chất chứa nỗi niềm u uất lắm.
- Vậy công tử đây là………..?
- Tại hạ là Mộc Chấn Sơn, thiếu chủ Mộc gia bảo.
Người thiếu niên trẻ ngắt lời Lữ Toàn Trung.
Lục Nhất Phong nghe đến cái tên “Mộc gia bảo” thì khuôn mặt có chút biển đổi nhưng lập tức tan biến ngay, gã nhìn Mộc Chấn Sơn bằng cặp mắt hiền từ của một vị tiền bối:
- Có lẽ công tử đã lầm ta với người nào chăng?
Lữ Toàn Trung thở dài một tiếng:
- Nếu Lữ mỗ nhớ không lầm, năm xưa Mộc gia bảo đương đêm bị cao thủ thủ của Y Tâm Giáo tiêu diệt. Sau đó thì tuyệt nhiên không biết thêm tin tức gì nữa.
Giọng lão đến đây chậm lại, đôi mắt có ý lướt nhìn thiếu niến trẻ tuổi. Mộc Chấn Sơn nghe đến đây không dấu được ẩn tình, bất giác sa lệ.
Lữ Toàn Trung vỗ vai người thiếu niên, thì thầm như tự nói với mình:
- Dù gì Lữ mỗ cùng Mộc bảo chủ cũng có một đoạn ân tình………
Thanh âm của lão nén nhỏ lại, chỉ đủ để Mộc Chấn Sơn nghe. Họ Mộc liếc nhìn cảm kích, định gật đầu nhưng bị ánh mắt sắc bén của Lữ Toàn Trung ngăn lại.
Lữ trang chủ bất chợt đẩy Mộc Chấn Sơn ra xa, nói lớn:
- Xem ra công tử đây ăn nói hàm hồ, có đôi chút hiểu lầm với Lục đại hiệp. Chà, đúng là tuổi trẻ không thể không tránh được thiếu sót, hơn nữa thâm thù chưa báo tất khiến người ta quẫn trí, bậc tiền bối như chúng ta cũng chẳng nên làm khó dễ.
Lữ Toàn Trung vừa nói vừa đưa mắt nhìn Lục Nhất Phong, Lục lâu chủ lúc chỉ biết cười gượng đáp lễ.
Mộc Chấn Sơn định phản bác lại nhưng gã cảm thấy lời nói của Lữ trang chủ còn nhiều ẩn ý, lúc đó bên tai của chàng nghe những thanh âm nhỏ thé, như tiếng muỗi vo vo “Đi ngay, thù này đằng nào cũng báo, chỉ là lúc này không được”. Mộc Chấn Sơn định bước lên phía trước nhưng thanh âm lúc nãy lại vang lên một lần nữa, giọng điệu khẩn thiết “Đi ngay kẻo không kịp, dù gì Mộc bảo chủ cũng từng có ân với Lữ mỗ, việc này ta sẽ điều tra cụ thể sau” .
Mộc Chấn Sơn lúc này mới biết người dùng thuật truyền âm bí mật cho mình chính là Lữ Toàn Trung, lập tức chàng quay người thoái lui khỏi Mãn Giang Lâu.
Có những chỗ đến thì dễ, nhưng đi thì khó. Mãn Giang Lâu cũng là một chỗ như thế. Một thiếu niên trẻ ngông cuồng đột nhiên đến phá rối đại tiệc của một bậc tiến bối đương thời rồi lại định rút lui như đi chợ, đâu có cái lý nào như thế?
Lúc Mộc Chấn Sơn vừa bước lui thì một nhân ảnh như quỷ mị nhẹ nhàng lướt tới. Người xuất thủ là thiếu lâu chủ Lục Nhất Tài. Gã nói lớn :
- Mãn Giang Lâu không phải là một cái chợ! Hôm nay người phá hỏng cuộc vui của gia phụ rồi tự ý rút lui. Sau này người trong giang hồ há chẳng cười chúng ta sao?
Không một tiếng động, không một lời nói, khách tại Mãn Giang Lâu im như tờ, chờ xem diễn tiến cuộc náo nhiệt này. Lục Nhất Tài múa chưởng, thân hình như con vụ , thoáng chốc đã mất nhân ảnh, áp sát Mộc Chấn Sơn. Mộc Chấn Sơn không dám khinh thường đối thủ, chầm chậm chờ đợi.
Lục Nhất Tài cũng như người cha của mình, đột ngột xuất hiện trong giang hồ, cũng đột ngột thành danh trong một đêm. Một nửa những người đến tầm cừu Mãn Giang lâu chủ đều do gã xử trí, tuy không bằng phụ thân nhưng cũng chẳng phải là hạng dễ đối phó.
Hổ phụ hổ tử, điều đó ai cũng biết.
Mộc Chấn Sơn nhìn thấy thân ảnh của Lục Nhất Tài nhanh như gió thì không khỏi khen thầm. Gã lập tức cúi người, thân ảnh bỗng chốc như một làn khỏi mỏng quấn quanh Lục Nhất Tài, tình thế biến đổi, người tấn công lập tức trở thành kẻ bị tấn công. Hai nhân ảnh quấn vào nhau rồi dang ra, lại quấn vào nhau rồi dang ra, cứ thế đến mấy lần. Sát khí bên trong trận đấu tràn ra cơ hồ làm cho những khách khứa bình thường tại Mãn Giang Lâu ngợp thở.
Lữ Toàn Trung nhìn trận đấu lắc đầu “Mộc Thiết Công quả có chỗ đặc biệt, chỉ tiếc người sử dụng chưa đủ công lực”
Gã vừa nói xong thì bên trong trận đấu lập tức có biến chuyển. Hai tiếng “hự, hự” vang lên, rồi hai nhân ảnh tách rời. Nhưng một tiếng to, một tiếng nhỏ. Tiếng to là của Mộc Chấn Sơn, dĩ nhiên là gã thụ thương nặng hơn đối thủ. Mộc Chấn Sơn ôm ngực, sắc mặt trắng bệt, hai chân cơ hồ không vững. Lục Nhất Tài tuy cũng thụ thương nhưng có vẻ khá hơn, nhưng để tấn công lần nữa xem ra không đủ lực.
Lúc ấy, một bóng xám vụt ra, người vừa đến là một trong bốn khách mời lạ mặt của Lục Nhất Phong. Tuy nhiên, bóng xám vừa đến thì đã có một bóng xanh lướt tới ngăn cản. “Chát”, một thanh âm khô khốc vang lên, nhìn kỹ lại người xuất thủ là Lữ Toàn Trung, trang chủ của Tích Kiếm Trang.
Người áo xám nhìn Lữ Toàn Trung nói:
- Tích Kiếm Trang quả thực không hổ danh là một trong tứ đại kiếm trang của Trung thổ.
- Không dám, không dám-Lữ Toàn Trung khách sáo
Lữ Toàn Trung nhìn Lục Nhất Phong:
- Chuyện này xem ra còn uẩn khúc, Lữ đại hiệp chắc không thuộc loại giết người mà không điều tra rõ chứ?
Tuy thiếu niên trẻ tuổi này có hành động càng quấy tại Mãn Giang Lâu nhưng xem ra ý kiến của Lữ trang chủ cũng có phần hợp lý. Hơn nữa cái tên “Mộc gia bảo” mấy chục năm trước trên giang hồ thì ai cũng biết, việc này xem ra còn lắm uẩn khúc, do đó phần đông khách tại Mãn Giang Lâu đều đồng ý ra mặt.
Lục Nhất Phong nhìn Lữ Toàn Trung mỉm cười:
- Việc này xin để tùy ý Lữ trang chủ xử trí.
- Lục lâu chủ đồng ý nhưng chúng ta không đồng ý.
Kẻ vừa nói là người vừa giao chưởng với Lữ Toàn Trung, lập tức mấy kẻ áo xám đồng bọn cùng bước tới.
Lữ Toàn Trung than thầm “Một người đã không dễ đối phó, bốn người này cùng liên thủ thì việc này khó thành toàn được, xem ra đoạn ân tình với Mộc bảo chủ….ôi”
Đột nhiên, từ phía ngoài cửa chính vang lên lên kêu thất thanh: “Cha ơi”, thanh âm rõ ràng là của một thiếu nữ. Lục Nhất Phong nghe thanh âm này thì thất sắc, quát lớn:
- Kẻ nào?
Dĩ nhiên lão biết con gái mình đã bị bắt cóc. Kẻ nào dám to gan lớn mật thừa nước đục thả câu? Mọi người trong khách sảnh lập tức chưng hửng, người bắt cóc con gái Lục lâu chủ tất nhiên đã thừa cơ cuộc náo nhiệt tại sảnh trước mà thực hiện hành động thô bỉ ấy.
Ngoài sân kẻ bắt cóc đã hiện rõ, vận một bộ dạ hành màu đen, khuôn mặt dĩ nhiên đã được che lại. Kẻ đó nói:
- Thả người thiếu niên kia ra!
Trong khách sảnh có tiếng đáp:
- Không thả thì sao?
- Á………đại ca
Người bên trong lập tức thất sắc:
- Ngươi…….ngươi.
Kẻ áo đen bên ngoài nói lớn:
- Chỉ cần thả người, dĩ nhiên tiểu muội của ngươi sẽ được bình yên.
Lục Nhất Tài nói lớn:
- Lời ngươi nói có gì đáng tin?
- Ha ha, ta không bao giờ giết phụ nữ và trẻ em. Ngươi có thể yên tâm về cái mạng của tiểu sư muội ngươi.
- Ngươi mà dám đụng đến tiểu sư muội, cái mạng của ngươi cũng đừng hòng toàn vẹn.
Lục Nhất Tài sấn bước ra ngoài. Tuy nhiên, bước chân của gã nhanh chóng bị tiếng đằng hắng của Lục Nhất Phong chặn lại. Lục lâu chủ không nói, chỉ phất tay. Hành động của lão dĩ nhiên là ra lệnh để thanh niên trẻ tuổi kia đi.
Gã thanh niên trẻ tuổi chỉ chờ có thế, ôm ngực lao ra bên ngoài. Người áo đen che mặt bên ngoài chờ cho thanh niên trẻ tuổi ấy mất dạng rồi gằn từng tiếng:
- Không được đi theo, nếu không………
Gã chưa kịp nói thì mấy tiếng “á, á” lại vang lên. Hiển nhiên hổ khẩu của lão đã siết chặt cái cổ vừa trắng vừa mềm của tiểu sự muội họ Lục. Nói thì dài, nhưng sự việc chỉ diễn ra như chớp. Lúc ấy, nhân ảnh của kẻ áo đen bịt mặt cũng biến mất, không tăm tích, khinh công quả thuộc hàng cao thủ.










