Triệu người quen có mấy người thân? Khi lìa trần...có mấy người đưa...?
Số bình luận:  6
Số bài viết:     5
Xin một ngày không mưa…

Xin một ngày, một ngày không mưa
Đưa em về ta không ướt áo
Trên phố đìu hiu lá vàng lạo xạo
Em về, tình có hư hao?

Giọt nước mắt nào rơi trên tóc ta
Ướt vai em gầy hoen từng khoen nhỏ
Lệ nắng nghẹn ngào vương trên tóc gió
Phía chân trời, cầu vồng hóa ngây ngô…

Ta hỏi em, nếu biển là hồ
Em sẽ ở đâu, gần bờ hay giữa biển?
Em trả lời, không bờ cũng chẳng biển
Vì tình sẽ chết chìm bởi anh chẳng biết bơi.

Ta hỏi em, nếu biển là trời
Em sẽ là mây hay là cơn gió?
Em trả lời, chẳng trời nào yêu gió
Bởi gió hững hờ, gió lạnh lẽo, gió vô tư.

Và em sẽ chết nếu phải đợi một phong thư
Gọi em trở lại vùng trời sắp mất
Em sẽ chết nếu chiều mưa tất bật
Anh vô tình bỏ lại bước chân em…

Và một ngày, không, một buổi đêm
Lắng nghe mưa rào qua màu của kính
Sáp nến vàng trong không gian cô tĩnh
Em cười,…bỗng vụt mất đi…

Một ngày qua đi
Ngàn ngày qua đi

Ta ước thời gian hãy quay trở lại
Để bên em một chiều êm ái
Để trao em môi hôn ghẻ dại
Em giận hờn, lệ đẫm hai vai.

Tình yêu ta để cả trong mưa
Ướt nồng nàn, ướt xa xưa, thêm vụng vội
Tình yêu ta là của cơn mưa
Ướt chia ly bởi giận hờn chiều nhung nhớ
Tình yêu ta là tình ở đợ
Trả nợ một đời trời vẫn giăng mưa…

Xin một ngày, chỉ một ngày…không mưa…
Ta đưa em về mà không ướt áo
Ta đưa em về lá vàng lạo xạo
Chỉ một ngày, chỉ một ngày không mưa…

21/10/08
Lâm Nhật Vinh

Một câu chuyện về tình yêu


Biển thôi không hỏi. Vì sao ánh nắng chiều rơi dần về phía xa, khuất sau núi, bỏ lại chút nắng màu mỡ gà chẳng rạng rỡ mà tiêu điều như phiên chợ cuối thu. Lá vàng xơ xác. Lặng lẽ, biển xõa mái tóc vàng óng ánh phản chiếu những tia nắng cuối cùng, ửng lên đâu đó chút hồng sắp mất. Tóc biển, tóc gió, và tóc em. Tóc em bay trong chia phôi. Biển chia tay nắng, gió chia tay những chiếc lá úa tàn, và em chẳng còn bên anh. Tay anh thôi không còn giữ những kỷ niệm ngọt ngào giờ chỉ còn là kí ức. Xòe bàn tay dài với năm ngón khẳng khiu xương xẩu so trên bầu trời, anh cảm nhận những gì đã mất. Bàn tay anh, đã từng cố trở nên mạnh mẽ khi giữ chặt bàn tay em nhỏ bé yếu mềm. Em run rẩy trong cái lạnh của chiều trở gió. Biển đẹp không anh? Biển có đẹp như em không anh? Em không đẹp anh nhỉ? Vì biển đã đẹp hết cả rồi…Biển đẹp lắm, em ạ. Vẻ đẹp của thánh thần, vẻ đẹp hoang sơ, biển như cô nàng ngổ ngáo. Em thoáng cười, như cô nàng ngổ ngáo ư? Ừ, như cô nàng ngổ ngáo. Biển chẳng dịu dàng như em…

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Thạnh ngồi trên đá, tảng đá to nhìn xa thoạt trông như đầu một con trâu lớn. Đôi sừng đen thẫm cong vút cắm vào lòng biển, sóng xô bờ. Ào ạt. Trời không xanh. Dạo này vẫn hay như vậy. Chẳng giận giữ bão bùng, cũng chẳng tươi cười lung linh nắng. Biển cũng không phẳng lặng ơ hờ ôm ấp những chiếc ghe. Biển lạ. Lạ như ngày chia tay. Thạnh nhíu mày trong một thoáng. Dạ Hương… Thạnh nhớ. Khẽ nắm chặt bàn tay đưa lên trước mặt, rồi lại xòe ra. Chậm rãi. Vẫn còn giữ lại đâu đây. Bàn tay Dạ Hương nhỏ, nhỏ xíu như tay trẻ con. Mềm và mát. Những ngón tay ngắn, thuôn như búp măng trông ngộ nghĩnh không ít lần chi chi chành chành trên bàn tay anh. Sao tay anh xương thế? Mềm nữa. Ngón tay lại dài. Tay công tử đấy. Thạnh cười khi Dạ Hương phụng phịu. Thế còn tay em? Là của cô nàng hạnh phúc vô ưu vô lo. Những khi ấy, Thạnh lại luồn tay hất tung mái tóc Dạ Hương dài suôn như suối. Thạnh thích nhìn tóc cô bay trong gió, mặc kệ cô ứ ừ rối tóc của em. Bây giờ, Thạnh cũng đưa tay vào hư không, như cách ngày xưa luồn tay vào tóc. Gió vẫn thổi dịu dàng, tóc anh bay…

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Đã rất nhiều lần anh tự hỏi có nên hay không khi mình thử tìm về với những làn khói thuốc mỏng manh? Anh không hút thuốc, không biết hút thuốc, và cực kỳ ghét thuốc. Đúng là nó có những làn khói trắng quyến rũ đến ngây người, anh vẫn thường đốt thuốc trong phòng, nhưng không để hút, mà để chụp ảnh. Kì lạ lắm sao em, mỗi khi em nhìn thấy anh như thế? Em đóng sầm cánh cửa và bỏ mặc anh với thú vui mà em cho là ngớ ngẩn. Em chẳng bao giờ đồng điệu với anh. Anh hút thuốc. Thuốc chẳng có vị gì, chỉ ho. Hơi đầu tiên làm ta ho sặc sụa, nhưng hơi thứ hai thật tuyệt vời ! Nó mang đến cảm giác lâng lâng, mê mải, như cô gái trút đi lớp xiêm y mát rượi làm từ suối nguồn phủ lên thân thể rã rời đẫm mồ hôi đang ngắc ngoải. Nhưng cái gì tuyệt diệu cũng sớm qua đi. Em bỏ đi, và hơi thuốc thần thiên cũng tan vào hư không trong nuối tiếc. Anh lại hút. Hơi thứ ba, hơi thứ tư, và rất nhiều hơi nữa… nhạt thếch, khan ở cổ, đọng lại vị đắng tuy thanh nhưng không đủ làm anh choáng váng. Hơi thứ hai, cảm giác của hơi thứ hai…Đâu mất? Anh hút mãi, chỉ để tìm lại cho mình cảm giác của hơi thuốc thứ hai…

Thạnh ngồi bần thần bên cửa sổ, gió vi vu, khua những tán lá cây xào xạc vào hờ hững những vệt mây vắt ngang bầu trời. Tóc mây đang bay. Phía xa, khuất sau những rặng cây đen kịt, khói từ nhà ai bốc lên, nồng nực. Khói. Thạnh ghét khói. Khói chẳng qua là thứ sinh ra từ những cặn bã được đốt đi một cách ruồng bỏ. Người ta đốt lá, đốt rác, đốt thuốc,…tất cả đều sinh ra khói. Đốt cả căn nhà ra ma cũng sinh khói. Thạnh đốt trái tim mình, mịt mù khói. Thạnh ho, ho sặc sụa, nước mắt chảy ràn rụa và khóe mắt mọng đỏ vì cay. Thạnh nhắm chặt mắt, bỗng dưng anh cảm thấy trên môi dư vị của đầu lọc thuốc. Phả ra một hơi thật dài hút tận tâm sâu, Thạnh bật khóc. Đau vì tình. Đau vì trái tim bị đốt cháy. Đau vì những làn khói hững hờ nhảy múa hình thù như những chiếc đầu lâu. Dạ Hương…

Thạnh ngủ gật, đầu nghiêng nơi cửa sổ, gió thổi hững hờ, đêm trăng, phía xa là những cột khói ngùn ngụt. Chẳng hiểu ai lại đốt giữa đêm khuya? Gió, lại vẫn là gió. Gió đưa những bụi khói dạo chơi xa khỏi nơi nó được sinh ra, bay lả lơi trong trời. Khói thấy thú vị lắm! Cuộc đời có nhiều thứ thật đẹp, thật đáng lưu tâm. Cuộc đời có những đám mây xinh đẹp, những cụm xanh xanh mà con người vẫn gọi là tán lá, dưới kia là những căn nhà, gọi là nhà phải không gió? Khói háo hức, còn gió chỉ khẽ gật đầu : ừ, là nhà. Khói mải miết trong cuộc khám phá dường như bất tận, mặc cho mẹ nó vẫn càu nhàu vì tội mải chơi, lẽ ra giờ này nó phải tan vào hư không rồi mới phải. Khói mặc kệ, tiếp thục theo gió bay đi. Ồ, chú chim xinh, đêm tốt lành. Khói cười thật tươi, còn chim đập cánh phành phạch tung người về phía ánh trăng. Ngẩn ngơ, khói chẳng hiểu gì. Khói lại đi ngang một cây to, thật to với tán lá xòe rộng. Rất thân thiện, khói vỗ vai cây, bác cây ngủ sớm thế? Lần nữa, cây cũng như chim, rũ những tán lá cụp vào cành. Cây nhíu mày, rên hừ hừ vừa đủ để khói nhận ra rằng cây khó chịu. Chưng hửng nữa rồi, khói ơi ! Gió vẫn không nói, gió chỉ im lìm quan sát thái độ thay đổi dần dần từ vui sang ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên chuyển dần thành u uất. Khói bí xị, mếu máo như đứa trẻ bị ruồng rẫy.

-Tại sao vậy gió? Khói khó ưa đến thế sao? Gió vẫn im lặng nhưng khói dường như đã hiểu, cậu chàng lững lờ trôi, nét hào hứng biến đi tức khắc. -Người ta ghét khói, người ta ghét khói. Khói khó ngửi. khói muốn khóc, khóc, hức hức, u oa…

Khói đáng thương, gió kéo khói vào lòng:

-Khói không khó ưa đâu.

-Nhưng không ai nói chuyện với khói, họ khó chịu vì khói hỏi thăm… Khói lại u oa khóc.

-Gió hỏi khói này, khói sinh ra từ đâu?

-Từ mẹ.

-Mẹ sinh ra khói, nhưng không phải muốn là có thể sinh ra. Khói nói cho gió biết khói sinh ra từ đâu?

-Khói không biết, nhưng khói nghe mẹ nói, khói được sinh ra để đưa những điều bất hạnh về với hư vô.

-Những điều bất hạnh?

-ừ, những điều bất hạnh. Bác nilon đáng thương, bác ấy già bị vất đi không thương tiếc, dơ dáy sứt sẹo. Bác ấy hay càu nhàu nhưng mẹ quý bác ấy. Mẹ nói bác ấy đã làm những điều tuyệt vời, và khói phải đưa bác ấy về miền ảo ảnh.

-Miền ảo ảnh?

-Phải, miền ảo ảnh. Đó là nơi mà mọi người chỗ mẹ thường nói với nhau. Khói cũng không hiểu, chú sắt gỉ nói là nó giống như thiên đàng. Thiên đàng của những thứ gọi là “rác”.

-Vậy khói đã làm xong phần việc của mình chưa?

-À thì…bác nilon già cả tốt bụng. Bác ấy nói rằng muốn ở lại nơi này thêm một lúc, nên mẹ không nỡ làm bác ấy cháy để khói có thể mang bác ấy vào hư vô…

-Thế là khói theo gió?

-Ừ. Nhưng giá mà khói đừng đi…

Khói đáng thương lại sụt sịt khóc. Có vẻ như nó quá bé để hiểu được cuộc sống và công việc của mình. Khói sống, là để làm việc. Và khi xong việc, là khói tan đi. Lẽ ra khói đã tan đi. Không rõ là khói vì ước muốn tồn tại của bác nilon già nua tốt bụng, hay vì bác ấy hiểu được khát khao của khói. Khát khao sống. Có lẽ, giả thiết thích hợp là điều thứ hai. Bác nilon đã già rồi. Già theo nghĩa chức năng chứ không hẳn là tuổi đời. Bác ấy được sinh ra vào một ngày đẹp trời quang mây, mà có quang mây hay không thì cũng là do bác tự tưởng tượng để thi vị hóa cái khắc đáng nhớ nhất của mình, chứ còn thì bác mở mắt thức dậy bởi tiếng rồ rồ của dây chuyền sản xuất công nghiệp. Người ta nhào nặn ra bác, đóng gói bác lại, chuyển đến một nơi nào đó, sử dụng bác như một vệ sĩ cho những thứ tốt mã khác. Rồi sau đó? Họ ném bác vạ vật đâu đó trên đường, trong thùng rác công cộng, hoặc thảy xuống cống rãnh. Ấy là bác bị sa thải. Rồi bị chuyển về đây, dịch vụ mai táng không theo yêu cầu. Bác gặp khói. Bác yêu cái nụ cười của khói. Nụ cười của những khát khao sống. Nó cũng từng thuộc về đôi môi bác. Bác cũng hiểu, cuộc sống của khói ngắn ngủi hơn bác nhiều, chỉ trong khoảnh khắc bay lên không trung, lượn lờ, rồi tan biến. Bác không muốn nụ cười tan trên môi khói…

-Anh bạn kể chuyện hấp dẫn thật.

-Chỉ là kể lại giấc mơ thôi. Thạnh cười.

Giấc mơ của Thạnh, giấc mơ về khói và những thứ chết đi ám ảnh tôi suốt một thời gian dài. Tôi không biết liệu giấc mơ của Thạnh đã đánh thức những trăn trở, những sợ hãi vốn ngủ sâu trong tôi, hay nó là những đồng điệu đến khó hiểu về những suy ngẫm mà tôi gom góp trong cả cuộc đời dài. Dù sao, thì cũng là tôi sợ hãi. Sợ hãi một ngày nào đó mình chết đi, thành thứ gì đó tựa như “bác nilon đáng thương” theo khói về miền ảo ảnh. Chết. Ai cũng một lần phải chết. Khi chết đi rồi, người ta sẽ lên thiên đàng, về với Chúa Trời, trong một không gian trắng toát và nhìn về dương gian. Đức tin dạy con người như vậy. Sống thiện, và con sẽ được lên thiên đàng. Nhưng ở thiên đàng, liệu có thể nào tôi gặp được em?

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Tôi gặp Thạnh như một cơ duyên, cũng có thể là số mệnh, như cách tôi đã gặp em. Thạnh lãng mạn, tôi chắc như vậy. Tôi vẫn thường nhìn cách anh đưa tay vào không trung, dịu dàng âu yếm như nâng niu một đóa hoa, dường như cũng cười, vào mỗi chiều ở mỏm đá sừng trâu, đối diện quán café tôi vẫn ngồi. Tôi nghĩ, là anh đang nhớ, cũng như tôi đang chắt mót lại chút dĩ vãng ngọt ngào.

-Tôi nhớ.

-…

-Tôi nhớ lắm. Xưa tôi và em hay ngồi chỗ này, gió thổi, sóng vỗ, hải âu lượn trên sóng, và tay tôi luồn tóc em. Tóc em mềm, mềm như lụa, và mát như nước biển. Tôi có thể chết chìm trong đó.

-Anh đã chẳng chết rồi đấy thôi…

-Phải, tôi đã chết rồi.

Mắt Thạnh đưa về phía xa, mang theo một nỗi niềm khó tả. Thạnh có đôi mắt đẹp, rất có hồn. nếu tôi là con gái, ắt cũng ngã vào đáy mắt ấy để mà chết đi. Anh lại so tay vào bầu trời, lẩm nhẩm và thở hắt nặng nề cơ hồ như trút đi cả tấn đá đè trên ngực.

-Anh là một gã kì lạ.

-Cả ông cũng kì lạ.

Cuộc nói chuyện của hai gã kì lạ cứ kéo dài mãi, bất quan tâm rằng mặt trời cũng đã duỗi hai vai tê mỏi vì chịu đựng bộ tóc nặng trĩu suốt cả ngày dài. Hoàng hôn trôi qua từ lâu lắm. Đêm. Cô phục vụ duyên dáng vẫn tươi cười châm nước cho câu chuyện liên tu bất tận về tình yêu, cuộc sống, thuốc lá và những làn khói mỏng manh. Thi thoảng, đứng khép ở một góc khuất ít ánh sáng, cô lại khẽ cười khi thấy bàn tay Thạnh giơ hờ hững trên cao, như một cách minh họa cho sự vụt mất.

-Vụt mất. Không chỉ là mất. Mà nó vụt. Vụt đi như thế này. Đấy. Nhanh lắm. Và người ta thì chưng hửng. Tôi chưng hửng.

-Ấy là bởi vì sự vụt ấy và cảm giác, không, không gọi là cảm giác. Gọi là gì nhỉ…để xem…gọi là…là phản xạ của sự nhận thức của anh, hay của bất kì ai bị sự vụt ấy bỡn cợt quá chậm. Anh nhận thức sự vụt ấy quá chậm nên không kịp xuất thêm một lệnh phản xạ đuổi bắt để cái sự vụt ấy bị giữ lại. Cho tới khi cái sự nhận thức ấy được kích hoạt ở trung khu não, truyền xuống các nơ ron thần kinh, ra lệnh nhúc nhích cho tứ chi môi lưỡi của anh thì nó cũng quá chậm rồi…

-Làm lại nhé, khi tôi vụt mất, như thế này. Thì tôi chưng hửng. Trong một khắc. Không, nhiều hơn một khắc, một phút. Đúng rồi, khoảng một phút. Rồi thì sau đó … và sau đó nữa …

Trăng dần lên cao…

Vụt mất. Vụt mất. Anh lẩm nhẩm về sự vụt mất không biết bao nhiêu lần rồi em biết không? Anh chàng ấy vậy mà đúng. Vụt mất, như thế này này. Như cơn gió thổi vù chiếc lá khô vừa chớm đậu trên bàn tay sần sùi nhựa mới. Khẽ khàng. Ngỡ ngàng. Chưng hửng. Cảm xúc nào nhỉ? Có lẽ là cả ba. Khẽ khàng trước, ngỡ ngàng sau, rồi thì chưng hửng. Cũng có thể ngỡ ngàng trước, rồi khẽ khàng chấp nhận và chưng hửng với sự phũ phàng. Không a thì b, không b thì c, và nối dài phương trình ấy đến bất tận. Chẳng ai giải được, một gã mít đặc hay một bác học thì cũng luẩn quẩn thế mà thôi. Anh có vụt mất không? Có. Em có vụt mất không? Anh nghĩ là có. Vì anh, Thạnh, em hay người yêu của Thạnh, tất cả chúng ta đều vụt mất điều mà chúng ta lẽ ra nên giữ chặt. Vậy thì, anh cũng là Thạnh, Thạnh cũng chính là anh, và em với Dạ Hương có khi là một. Vật chất tồn tại, biến đổi nhưng bản chất không đổi. Nilon làm từ nhựa, nhựa lấy từ cây, cây sống nhờ đất và được tạo ra từ các hợp chất hữu cơ. Các hợp chất hữu cơ kết hợp, biến đổi để tạo ra bản thể là nilon nhưng bản chất vẫn là các hợp chất hữu cơ. Rồi anh mua một bao thuốc được tổng hợp lại bằng nhiều cách từ các chất hữu cơ, người ta gói bao thuốc bằng bao nilon. Anh đốt thuốc, anh biến đổi điếu thuốc thành dạng hợp chất khác, sinh khói. Khói bay vào không trung và tan ra, trở về là hợp chất hữu cơ, thuốc cũng thành như vậy. Còn bao nilon? Anh vất dọc đường. Bao nilon lết về “dịch vụ mai táng không theo yêu cầu”, bị đốt, rồi khói mang nó về với nơi nó trở thành các hợp chất hữu cơ…Ôi thôi thật là nhức đầu. Anh vẫn biết mình không giỏi sinh học, không giỏi toán học, càng không giỏi lý luận. Nhưng anh vẫn cứ phải lý luận vì anh muốn chứng minh sự vụt mất. Anh vụt mất em, em vụt mất anh, và tình yêu của Thạnh cũng vụt mất. Điều gì cũng có thể vụt mất. Và anh là Thạnh, Thạnh là anh, em và Dạ Hương là một. Tất cả chúng ta là một. Em giận anh rồi sao? Anh nói nhiều quá, phải không? Anh xin lỗi, anh sẽ không nói nữa, em nhé? Đừng giận anh, cười lên đi. Đi mà. ừ, vậy chứ. Ngoan lắm! Giờ thì ngủ đi, anh cũng ngủ. Yêu em…

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…, cafe Biển Đá

Anh lại gặp Thạnh. Có lẽ như anh ta đã ngồi đấy từ sớm rồi, hoặc là hôm nay anh ta chưa tắm. Anh không ngửi thấy mùi nước hoa. Cũng tốt, anh chỉ thích mùi tóc của em và mùi nước hoa thoang thoảng trên cái cổ trắng ngần thanh mảnh ấy.

-Anh đến lâu chưa, Thạnh?

-Đủ lâu để biết rằng lâu. Còn ông muộn thế?

-Một chút rắc rối nhỏ, nhưng tôi mừng là mình đã ngồi đây. Cô ơi, hôm nay không cafe nhé, cho tôi một sữa tươi. Tốt lắm, cô hiểu ý đấy. Một ly sữa tươi không có tí bọt.

-Cách ông cười rất quyến rũ. Ông có thể cũng là một tay sát gái.

-Một tay chết vì gái thì đúng hơn.

Tôi kéo lại cổ áo và xoay lưng ghế vào vách tường. Thoải mái.

-Ông thích ngồi sát góc nhỉ?

-À. Cảm giác thôi. Riết rồi thành tật. Tôi đã tự hứa sẽ không chết khi chơi bài poker. Rồi thì sự sợ hãi đó ăn lan cả qua những thú chơi tao nhã khác.

-Ông biết chơi poker?

-À, dĩ nhiên là không. Nhưng tôi thích cái cách mấy gã cao bồi chơi poker. Bẻ gãy tay ghế, xoay lưng vào tường và ánh mắt lúc nào cũng lườm lườm cảnh giác.

-Sao lại phải bẻ tay ghế và xoay lưng và tường?

-Anh sẽ không thể rút súng vì vướng víu nhưng lại có thể ăn một viên đạn sau lưng.

-Đạn có thể bắn xuyên qua tường.

-Với những khẩu sáu phát thì không.

Thạnh háy mắt nhìn tôi kì lạ, mép khẽ nhếch lên vừa đủ để kê hờ hững mép ly cafe còn thoảng khói, gật đầu.

Thạnh uống cafe khá sành sỏi. Như thể mỗi ngày anh ta chỉ có việc ấy để làm vậy. Tôi không rõ cafe phải uống như thế nào, nhưng nhìn cách uống của Thạnh, tôi nghĩ anh ta là một tay biết uống.

-Cafe không bao giờ nên pha quá đậm, cũng không cho quá nhiều đường, 2 viên đường và 1 viên đá cho khoảng 50ml cafe còn ấm. Thế này, ông nghiêng cốc khoảng 30 độ, cho đường và khuấy tan chúng, lần lượt, nhẹ nhàng thôi, đánh muỗng như thế này này. Thấy cafe sánh lại một chút không? Thế. Giờ thì uống thôi. Từng chút một, không phải cái ực như ông vẫn hay làm đâu. Như vậy tệ lắm. Tôi không thích capucchino. Tôi thích cafe rang theo kiểu cũ.

Thạnh hay giảng giải cho tôi về cafe và cách thưởng thức chúng theo cách của anh. Và quả thật, sẽ ngon hơn nhiều nếu tôi không lấy loại cafe để uống đá để mà uống nóng.

Đời người ngẫm cũng như phin cafe, đắng cay ngọt bùi có cả. Chỉ khác là ta không thể tự thêm đường. Có một nhà văn nọ đã huyễn hoặc về cái gọi là đổi thay cuộc sống. Cuốn sách gì nhỉ? “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Một tựa sách hay. Nhưng người ta cũng thường nói “hay” bởi vì nó không hiện hữu. Shakespear cũng viết rằng: “hiện hữu hay không hiện hữu, vấn đề nằm ở chỗ đó”. Anh có thể nói, có thể ước mơ, có thể tưởng tượng, nhưng anh không thể thực hiện. Vấn đề nằm ở chỗ đó. Anh không thể quẳng cả gánh lo đời để vui thoáng chốc, cuộc đời anh sinh ra vốn dĩ đã là một sự bất công. Có lẽ, chỉ những bậc chân tu mới quẳng được sự đời. Nhưng anh có đủ kiên định để rũ bỏ mọi cám dỗ hồng trần để mà thoát tục? Khó lắm. Ấy vậy nên tôi, và anh bạn ngồi đối diện tôi đây hãy còn đang đắm chìm vào vị đắng của ly cafe quá khứ.

Một ngày cuối tháng, hôm nay tôi không ghi chú cụ thể ngày giờ chỉ vì Thạnh muốn thế. Anh ta vẫn đọc những gì tôi viết sau mỗi lần gặp nhau. Càng ngày chúng tôi càng thân nhau hơn, bất kể khoảng cách tuổi tác và quan niệm sống không lấy gì làm trùng khớp. Thạnh trẻ, điển trai, sống vội. Nhưng tôi phục ở cách anh ta biết dừng lại để nghĩ về một ngày đã qua. Gần đây, Thạnh thôi không so tay vào bầu trời.

-Anh đã thôi không còn nhớ?

-Dĩ nhiên là không. Tôi chỉ ít nhớ hơn một chút.

-Vậy cũng tốt. Đôi khi nhớ cũng là một lưỡi dao.

Thạnh ngồi vắt vẻo trên mỏm đá, còn tôi đứng sau, tựa người vào lưng của tảng đá đó. Tôi đã quá già để có thể như một gã thanh niên.

-Ông hãy còn gân lắm.

-Không đủ gân để chinh phục, anh bạn trẻ.

-Nhưng tuổi của ông đã có thể ngồi trên đỉnh cao và nhìn lại.

-Tôi sẽ nhìn xuống thay vì cứ ngước mãi lên.

-Vậy ông thấy gì?

-Sự sân si, đố kị và hờn dỗi.

-Không thấy vinh quang và khát vọng cháy bỏng sao?

-Không. Chúng vụt mất cả rồi.

-Ừ, vụt mất cả rồi.

Sự vụt mất, một lần nữa nó khiến chúng tôi thở dài. Chẳng ai nói ra lời nào trong một lúc lâu. Thế rồi Thạnh đánh đu cảm xúc trên những trang viết của tôi. Anh gạch gạch xóa xóa gì đó rồi trả cho tôi, chẳng nói câu nào. Thạnh xóa đi những điều anh đã kể về Dạ Hương, nhưng anh giữ lại những cảm nghĩ của tôi về Dạ Hương trong những đoạn tôi viết cho em, tình yêu ấy. Thạnh vỗ vai tôi trước khi ra về. Mặt trời hôn lên đôi môi của biển, nồng nàn. Gió hờ hững thổi qua vai áo của gã thanh niên si tình đứng cheo leo nơi mỏm đá. Tôi đứng mãi đó rất lâu sau khi hoàng hôn phủi dần bóng Thạnh lùi ra xa chân trời, trống rỗng. Sự vụt mất ám ảnh mãi trong những suy nghĩ đã nhăn nheo nơi khóe mắt của một gã đàn ông ngoài sáu mươi. Đã ngần ấy năm đeo đuổi. Đeo đuổi mãi điều gì? Gió vẫn thổi, cát bay theo gió, phủ lên những trang viết dang dở vằn vệt những vết gạch xóa hãy còn tươi. Thời gian cũng trôi theo từng trang giấy.

Nhật ký của tôi, ngày…tháng…năm…

Anh không biết Dạ Hương. Nhưng anh biết cô ấy cũng đẹp như em. Vì cách Thạnh nghĩ về Dạ Hương cũng nồng nàn như anh nghĩ về em vậy. Cô ấy sẽ có đôi mắt đẹp như ánh sao, đôi môi mọng đỏ và nụ cười của một nàng tiên. Nàng tiên của Thạnh. Còn em là nàng tiên của riêng anh. Bao nhiêu lâu rồi, em đã không cười với anh? Một năm, hai năm, hay một chục năm, hàng chục năm? Anh không thể đếm được nữa. Đã quá dài để có thể tính bằng giây… Anh không thể nhớ được lần gần nhất em cười với anh, nhưng anh nhớ rất rõ đã bốn mươi năm, tám tháng và mười sáu ngày anh đợi em trên con đường ấy. Bao giờ em trở về với anh? Bóng em khuất ở cuối đường, còn anh đứng lại, ngu ngơ. Lẽ ra anh phải đuổi theo và nắm lấy tay em. Như cách ngày xưa anh và em cùng trên con phố ấy. Anh ân hận suốt bốn mươi năm, tám tháng, mười sáu ngày và mãi mãi về sau. Em biết đấy, anh đã bỏ thuốc rồi. Anh thôi không đốt chúng trong phòng nữa. Vì anh biết em sẽ lại giận dỗi mà bỏ đi. Anh yêu những làn khói, nhưng anh yêu em nhiều hơn, em ạ. Em từng hỏi anh thấy gì từ những làn hư ảo ấy. Anh đã thấy cuộc sống của mình bị đốt đi. Anh đã thấy tình yêu của mình vụt mất đi. Và anh thấy thời gian không quay trở lại. Em cũng không về bên anh. Hôm nay em không giận anh vì anh nói nhiều đấy chứ? Anh không biết vì em chẳng nói với anh. Hãy nói với anh nếu em không thích, và anh sẽ giữ yên lặng bên em. Anh muốn em ở bên anh, em à. Hãy xem anh có gì cho em này. Một khung hình mới. Đẹp không em? Anh tự làm đấy. Có lẽ hơi vụng nhỉ? Góc này vẫn còn sần, nhưng tay anh đã quá run để có thể làm nhẵn nó. Em biết đấy, anh đã già rồi, đã già rồi…

Cuối đông. Những cơn gió heo hút vần vũ ở cuối đường, mang theo cái rét căm căm ghim chặt vào từng thớ thịt, sau khi xuyên thủng lớp da mỏng manh phủ dày áo ấm. Người đi trong đêm đông. Người về trong đêm đông. Và khóc ở một góc tồi tàn nào đó trên con phố nhỏ. Hơi thở nặng nề như sương. Một kẻ cô đơn. Con phố của bốn mươi năm trước và bốn mươi năm sau, cũng trong một đêm đông lạnh giá. Người đàn ông luống tuổi, tóc hoa râm cắt ngắn, giấu nửa đầu dưới cổ áo cao của chiếc áo khoác rộng thùng thình, gương mặt bệt đi vì lạnh và…những nhớ nhung. Năm nào cũng vậy, vào ngày này, dịp này, người dân của con phố nhỏ tồi tàn lại thấy ông ta đứng chênh vênh giữa giá lạnh, ngược gió và cô đơn. Chẳng ai hiểu vì sao ông ta đứng đó, nhưng theo lời kể của một cụ bà cũng ngần ấy tuổi, thì ông đứng đó để chiêm nghiệm về cuộc tình đã qua. Bên cửa sổ căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn tù mù, bà cụ nhóp nhép nhai trầu và chậm rãi kể về ngày xưa, ở con phố này, và cặp tình nhân bên ngoài khung cửa…


Ngày đó, là một ngày lạnh lẽo, có lẽ lạnh nhất kể từ khi bà lớn lên ở cái xứ này. Gió sắc thành từng lưỡi dao giăng chằng chịt khắp không gian, bén ngọt cứa vào tất cả những gì đi qua nó, cây cối, nhà cửa, xống áo, và dĩ nhiên, kể cả con người. Gió như đóng băng tất cả, giam giữ những nồng nàn, những nhộn nhạo của phố phường vào căn hầm đá và băng. Trẻ con ngủ kĩ trong chăn, đàn bà ngồi thêu đan bên ánh đèn vàng, đàn ông gà gật trên chiếc ghế kê nơi cửa sổ, và các cụ nhai trầu. Mọi sinh hoạt chuyển hẳn vào phía sau những cánh cửa, bỏ lại phố xá im lìm với những cơn gió rít ghê tai. Sẽ chẳng có ai ở ngoài vào lúc đó. Trừ hai kẻ mộng du. Bà cụ dừng lại trong một khắc để têm trầu, chậm rãi như thể nhấm nháp cả sự tò mò chờ đợi trong ánh mắt của chàng trai trẻ.

-Hai kẻ mộng du. Hoặc là tình yêu làm họ trở nên mạnh mẽ. Cũng có thể là ngu si. Trời lạnh lắm. Lạnh hơn nhiều cái lạnh năm nay. Bà cụ kéo chặt hơn chiếc chăn bông cũ kĩ, quấn hai bàn tay gầy guộc run rẩy vào dưới lớp chăn. Miệng vẫn nhóp nhép nhai trầu. -Cô gái đẹp, cô ta đứng ở đằng kia, quay lưng lại phía chàng trai, và nước mắt đóng băng trước khi rơi xuống đất. Còn chàng trai, chàng trai là ông lão bốn mươi năm trước, cúi đầu cam chịu ở phía đó, chỗ bây giờ là những cái thùng cạc tông rách nát ấy, dựa lưng vào tường, còn điếu thuốc thì tắt ngúm.

-Anh sẽ giữ em lại chứ?

Cô gái không quay lại, nghẹn ngào, nói theo những sợi tóc thổi ngược ra sau, nước mắt đóng băng trên làn da tái đi vì lạnh.

-Anh sẽ giữ em lại chứ?

Chàng trai không trả lời, mắt nhìn dưới chân, bất động. Cô gái đợi chờ chàng trai nói rằng sẽ giữ cô lại, hoặc lao tới ôm chầm lấy cô, cũng có thể chỉ là một cái nắm tay. Để cô biết rằng mình vẫn còn được níu giữ. Nhưng chàng trai vẫn đứng đó, với sự cam chịu đáng khinh bỉ, hoặc một sự cao ngạo rẻ tiền. Anh ta đứng đó, im lặng, và cô gái vùng chạy đi. Những giọt nước mắt ngưng đọng trong không trung, rơi xuống để rồi vỡ nát. Tình yêu vỡ nát. Hạnh phúc tan dần theo những bước chân mỗi lúc một xa. Bóng cô gái khuất phía cuối con đường, và chàng trai chợt khóc. Điếu thuốc hững hờ rời khỏi môi…

-Chuyện là vậy đấy. Chỉ vậy. Tôi không biết gì hơn. Khi đó tôi cũng chỉ là một cô gái trẻ ngồi mơ màng bên cửa sổ, vô tình chứng kiến một cảnh chia ly. Tôi giận chàng trai thay cho cô gái đó. Cô ta đáng được hưởng hạnh phúc thay vì những khổ đau.

-Tôi, và người đàn ông đang đứng ngoài kia. Chúng tôi là bạn. Tôi không biết vì sao ông ta cứ đứng mãi đó, và ông ta không biết tôi ở trong này. Tôi có thể xin thêm chút rượu?

-Dĩ nhiên rồi, chàng trai. Thứ rượu ấy, tôi ủ hàng chục năm rồi đấy.

-Sợi dây đỏ rất đẹp. Tôi nghĩ bà dành chai rượu này cho một người đàn ông.

-Ừ. Nhưng sự thật là chẳng có người đàn ông nào ngoài cậu có diễm phúc được thưởng thức nó. Tôi không chồng.

Thạnh nhìn người đàn bà trong khi tay mân mê ly rượu nóng. Bà ta đã từng là một cô gái đẹp với đôi mắt diễm lệ và giọng nói ngọt ngào. Tuổi già không làm thanh quản của bà khô đi. Bà vẫn ngọt ngào lắm. Chắc hẳn là nhờ rượu. Thạnh ở nhà bà cụ một lúc lâu, cùng bà uống rượu, nói chuyện phiếm đến khi trăng mãi lên cao. Trăng vào một tối cuối đông. Và người đàn ông bên ngoài khung cửa cũng đã rời đi…tự khi nào…

(còn tiếp)

Một lần

Xa nhau…

Đã tự bao giờ

Xa nhau để mãi hững hờ

Nhé em

Nắng yêu khung cửa buông rèm

Anh yêu những phút êm đềm có nhau

Một lần

Thề nguyện mai sau

Một lần

Để phải âu sầu trăm năm

Mắt tình ai gửi xa xăm

Có người ngớ ngẩn

Âm thầm

Tương tư

Một lần trao vội phong thư

Một lần đứng đợi

Hao hư tình chờ

Một lần giũ cả cơn mơ

Một lần em gột bên bờ nhớ nhung

Yêu em, mơ khúc tương phùng

Yêu em

Chẳng ngại nghìn trùng

Xa xôi

Áo em vương sắc mây trời

Tay anh giữ lại

Màu đời lấm lem

Một lần thôi

Phải không em

Xa nhau chỉ một lần đêm cách ngày

Một lần cho gió mây bay

Cho anh ở lại

Tình này

Đợi em…

Lâm Nhật Vinh

Chia tay

Ngồi ngẩn ngơ cả một buổi chiều. Mưa tầm tã. Chợt nhớ khoảnh khắc xưa. Bao lâu rồi nhỉ? Chiếc lá ấy vẫn còn đây, trong chiếc hộp này. Ngày ấy, tôi và em chia tay…

Hạ

Hạ hoài không trở lại. Đợi gì đến mãi muôn sau ?…

Hoạt động của room
22.07.2010
(nguyenvantho - 28.09.2008)
+
(14) bình luận: Phạm Hà Quyên, lien
24.06.2010
18.06.2010
(thanhtruc - 22.08.2008)
+
(1) bình luận: STANLEY30AMIE
16.06.2010
(nguyenvanquy - 20.06.2008)
+
(15) bình luận: quoc hoang, htrang, BiEn
01.05.2010
01.03.2010
(vuthanhthuy - 18.08.2008)
+
(1) bình luận: GeorgeRachel24
13.02.2010
(alexandria - 23.12.2008)
08.11.2009
(nguyenvantho - 02.07.2008)
+
(3) bình luận: Nguyễn Thị Khiêm Nhu, chip, javacola
Bạn bè nhận xét
Tình yêu là một thứ vật chất thuộc về số mệnh...