Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...
Số bình luận:  103
Số bài viết:     23
“Em chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi…”

“Em chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi…”

 

Trần Ngọc Hà

 

Ngân bảo với tôi là “thôi, anh để cho em yên,em chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi, anh đừng viết về em nữa, anh mà viết là em “kiện” anh đấy…”. Nhưng không viết tôi cảm thấy như mình mắc nợ Ngân, cái nợ viết lách không biết bao giờ mới trả được trong cuộc sống vốn qúa ư khắc nghiệt với nhiều  phận đời, phận người

Không là giấc mơ.

Bạn đọc chắc sẽ không xa lạ với nhân vật mà tôi viết trong ký sự này bởi cô đã từng xuất hiện nhiều trên báo chí với một hình ảnh đẹp về sự hy sinh và một tình yêu như cổ tích. Đó là cô họa sỹ Nguyễn Thanh Ngân, người đã mang tình yêu đến cho chàng họa sỹ có HIV Nguyễn Trọng Kiên. Đám cuới của họ thật giản dị và đầy niềm vui, Ngân xuất hiện trong ánh mắt thán phục của bao người mong chờ hạnh phúc đến với đôi vợ chồng họa sỹ mà cuộc sống đã dành sẵn sóng gió cho họ.

Kiên có HIV, một thời cuộc sống tăm tối như địa ngục nhưng rồi có bạn bè, Kiên gượng dậy và tồn tại với đời. Bước qua mặc cảm và nỗi đau, Kiên dũng cảm công khai bệnh tật để sống và sáng tác. Rồi thì Kiên nổi tiếng bởi giới truyền thông, cuộc sống có những đổi thay khi cộng đồng dang rộng vòng tay với Kiên và với cả những người có HIV khác.

Ngân đến với Kiên như một bước ngoặt lớn của cuộc đời, bước ngoặt cho cả hai người. Có lúc Kiên đã từng bảo với tôi rằng “tớ không dám nghĩ đến ngày mình lại có cái ngày hạnh phúc như thế…”. Mà chính tôi, dẫu là bạn bè tôi cũng không nghĩ sẽ có một người con gái khỏe mạnh, bình thường yêu và chấp nhận làm vợ một người có H. Ngân thành vợ Kiên và tôi đã tin đời còn có nhiều trang cổ tích…

Nếu cuộc sống cứ dản dị vậy thì tôi cũng sẽ chẳng viết ra những dòng này. Làm nên sự nổi tiếng của Kiên có tôi, góp tạo một nhịp cầu hạnh phúc cho Kiên có sự tham gia của những dòng chữ mà tôi viết. Cũng vậy mà tôi xem đây là một “cái nợ chữ nghĩa” cần phải viết ra cho lòng mình thanh thản…

Khi Ngân xuất hiện, Kiên đã từng sợ Ngân đến với Kiên bằng lòng thương hại. Nhưng Ngân đã chứng minh được tình yêu của mình. Khi Kiên nhận mình có H, trong mắt tôi Kiên là người hùng. Và tôi có thêm một người bạn, một người hùng khác không ai khác chính là Ngân. Ngân biết trang đời mình gần như khép lại khi đến với Kiên, nhưng tình yêu đích thực đã vượt qua những giới hạn tầm thường của cuộc sống…

Khi hạnh phúc tuột khỏi tầm tay…

Ai cũng biết một trong những thứ mong manh và dễ vỡ nhất là hạnh phúc gia đình. Không gìn giữ, trân trọng và vun vén thì hạnh phúc sẽ chết đi trong tình yêu khô cằn. Vun vén hạnh phúc là việc của cả đôi bên. Khi một nửa đã muốn đẩy mình ra xa, thì nửa còn lại dẫu có níu kéo thì cũng chẳng thể nào mang hạnh phúc trở lại. Ngân và Kiên chia tay!

Nhiều người biết họ lấy nhau và không nhiều người biết họ chia tay. Và nhiều người sẽ tò mò hỏi vì sao Kiên và Ngân không tiếp tục nuôi dưỡng tình yêu để bước tiếp trên con đường rải đầy chông gai mà đời dành sẵn cho họ? Câu trả lời cũng tại có người đã không biết gìn giữ và trân trọng một niềm hạnh phúc lớn lao mà đời đã định dành tặng cho mình.

Tôi biết tin họ chia tay khá lâu rồi nhưng tôi không hỏi thăm. Một nhẽ vì đã quá lâu tôi không gặp Kiên và hình như Kiên cũng không còn xem tôi là bạn. Nhẽ khác Ngân thay số điện thoại và hình như cả hai đều không muốn cho tôi biết chuyện họ chia tay…

Với Ngân, dẫu không liên lạc nhưng tôi vẫn dõi theo từng bước đi của Ngân, từ khi biết tin họ chia tay bỗng dưng tôi thấy mình có lỗi và bạc với bạn bè. Tôi hẹn gặp Ngân trong một trưa lây rây nắng. Qua nụ cười, đôi khi ánh mắt chợt nhìn xuống như chực khóc, tôi biết Ngân vẫn yêu thương Kiên nhiều lắm. Chỉ có điều, như Ngân nói:

-         Biết làm sao được anh, khi Kiên không còn muốn em ở bên anh ấy…

Tôi đùa: - Anh viết báo khiến Kiên có vợ, mà người đó chính là em, tưởng vậy là hạnh phúc, ai ngờ lại có ngày buồn như thế, tưởng mình có công hóa ra lại có tội…

Ngân bảo: Anh chỉ lấy cớ để viết lách chứ gì, anh không có lỗi gì cả.

Ngân bảo vậy, nhưng tôi tin cô ấy không nghĩ thế vì Ngân biết sẽ chẳng bao giờ tôi viết về những chuyện rẻ tiền…

Giờ Ngân vẫn vẽ nhưng có điều ít hơn ngày xưa. Công việc làm họa sỹ trình bày báo khiến Ngân cứ bị cuốn vào đó. Công việc bận rộn làm Ngân bớt phải nghĩ suy về cuộc chia tay ngoài mong đợi để sống với đời. Sẽ chẳng cần phải đi tìm lỗi do ai, nhưng rõ ràng hạnh phúc chỉ bền bỉ và đến với ai biết trân trọng và gìn giữ nó…

Kết thúc là bắt đầu…

            Sẽ có những câu hỏi tò mò của người đời, đại loại như: Con bé lấy làm vợ người có H thì có bị lây H không? Bỏ nhau rồi liệu con bé có lấy được chồng không? Câu hỏi thứ nhất sẽ được trả lời thế này, nếu sống chung với người có H mà bạn không biết thì rất dễ bị lây nhiễm, còn sống với người mà mình biết là có H, thực hiện các biện pháp an toàn, kể cả trong quan hệ vợ chồng thì H không thể lây sang bạn được. Những ai có kiến thức cơ bản thì đều dễ dàng tìm thấy câu trả lời. Còn với câu hỏi thứ hai thì Ngân vẫn ngạo ngễ bên đời. Hạnh phúc chắc chắn sẽ đến với những ai biết cảm thông, sẻ chia và trân trọng tình yêu. Ngân đang chuẩn bị làm mẹ, đó là hạnh phúc đầu tiên khi cô bước dần ra những nỗi khổ đau…Ngân sẽ vẫn bản lĩnh mà rằng: Vâng, tôi đã từng yêu một người có HIV và tôi đã từng là vợ của người có HIV, có sao không?

           

P.S

Khi tôi viết xong những dòng này là lúc tôi nhận được tin Ngân vào viện.  Ngân nhắn tin bảo: “Anh ơi, em mất em bé rồi”. Tôi không biết phải nói gì, sao cuộc đời lại nghiệt ngã với em đến vậy, Ngân ơi!

Chung cư vui vẻ

Giữa đường thấy chuyện.

Chung cư…vui vẻ!

T.N.H

 Cái đận một “nhà chung cư nọ” (tôi gọi thế là vì một người mà nhiều nhà quá, nhà báo, nhà thơ, nhà văn, “nhà vẽ”, “nhà nhạc”, “nhà từ thiện” thì sẽ thành nhà chung cư) tổ chức mấy đêm thơ nhạc của mình theo kiểu “Tuần văn hóa nhà chung cư” thì đến nay tiếng lòng của nhà chung cư ấy lại một lần nữa chuẩn bị được tổ chức, bạn tôi  hý ha hý hửng vì có một vé mời tham dự:

- Chà, tài ba quá, giá mà mình được một nhà trong số những nhà đó.

- Thì ông cũng là nhà đó thôi, nhà châm chọc học

- Sao bằng ông!

- Thôi, về chủ đề chính đi, nhà Chung Cư có cái bụng tốt thật ông ha?

- Ừ, có ai bảo làm vì mục đích từ thiện, nhân đạo là xấu đâu!

- Cũng đầy người mượn cái mục đích nhân đạo ấy mà “làm thương hiệu”đó ông!

- À, thì cũng có những kẻ cuồng danh, nhưng nhờ đó mà người nghèo được nhờ cũng tốt mà!

- Vui quá ha, nhưng càng ngày thấy càng có nhiều người muốn gia nhập “chung cư vui vẻ”đó.

- Ủa, có thêm ai à?

- À, một nhà thơ, nhà báo, kiêm một nhà “nịnh nọt” có tài, thế cũng là thành chung cư rồi còn gì?

- Phải!

- Đấy, cứ hở ra là ca ngợi cái anh chung cư vui vẻ kia hết lời.Một anh Chung Cư, hai anh Chung Cư nghe thấy ớn!

- Dễ hiểu mà, cùng là chung cư cả với lại không tụng ca anh hội trưởng hội chung cư không cho gia nhập hội thì hỏng!

- Thấy vui quá sá, chung cư vui vẻ  muôn năm!!!

Sóng trong lòng thành phố

 

Sóng trong lòng thành phố.

Trần Ngọc Hà

Ừ lâu lắm mới thấy sông giữa phố

Nhớ thương nhau nắc nỡm đợi thuyền

Nhà bên ấy cách nhà này mấy ngõ

Đêm không sang nghe sóng lao xao

Bố rỗi việc vác lưới ra giữa phố

Mấy mẻ giăng mẹ có cá nấu chua

Bếp ngập nước kê thêm mấy bậc

Cả nhà ăn cơm cùng con nước giữa dòng

Có em bé vẫn hàng ngày đi học

Giữa phố xưa nước cuốn không về

Giọt nước mắt hòa trong trời đất

Làm mưa thêm dai dẳng tái tê

Phố ta đó, Thủ đô ta đó

Mong nước rút đi như rốn lũ miền Trung

Hà Nội mình sao mà thương đến thế

Mấy bữa rồi không có rau xanh

Muống tăng giá hai mươi ngàn một mớ

Đi chợ lội sông, mẹ đứng tần ngần…

Rồi cả nước sẽ “chung tay” vì Hà Nội

Nhà mình ngập sâu chắc sẽ có mỳ tôm

Mưa vẫn thế, phố ngàn năm vẫn thế

Em và anh sẽ đám cưới thuyền hoa

Lãng mạn lắm nhà tôi Hà Nội

Sóng giữa thị thành lạ lắm em ơi…

Đạo và đời ở Thiền thất Ca Diếp

Thứ Sáu, 26/09/2008, 15:29

Mái ấm của trẻ mồ côi ở Thiền thất Ca Diếp

TP - Núi Bồng Lai thuộc địa phận xã Tân Hòa, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Cảnh thiền thanh tịnh rất hợp để các bậc chân tu tìm đến xây dựng đạo tràng.

Đại đức Thích Minh Đạo và các em nhỏ bất hạnh trong chùa

Cũng vì vậy mà nơi đây chùa mọc lên san sát, đa phần là những ngôi chùa khang trang. Đi sâu vào con đường đất mấp mô dẫn vào thôn Phước Thành, du khách sẽ bắt gặp một ngôi chùa nhỏ nhưng đầy ắp nghĩa đạo đời, đó là Thiền thất Ca Diếp của Đại đức Thích Minh Đạo mà người dân nơi đây vẫn trìu mến gọi là chùa của sư Minh Đạo.

Sư Đạo cũng từng là một đứa trẻ mồ côi, thấm nỗi đau mất cha từ tấm bé, thấm thía cảnh người mẹ vò võ nuôi con trong cảnh nghèo khó cày thuê cuốc mướn nên từ ngày xuất gia, sư luôn để ý giúp đỡ và nuôi nấng những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn.

Nhìn bọn trẻ bị bỏ rơi, sư thấy mình trong đó nên không nỡ quay lưng lại. Ngày còn chưa mở đạo tràng, sư Đạo tu ở Tịnh xá Ngọc Sơn Dinh. Ngày ngày làm vườn trên một quả đồi, sư Minh Đạo dựng chòi thâu nhận các em nhỏ mồ côi về nuôi. Dần dà như nhân duyên trời định, nhiều người mang con đến phó mặc cho sư…

Những mảnh đời bất hạnh tìm đến với sư ngày càng nhiều. Đó cũng là điều khiến sư Đạo xin xuống núi lập Đạo tràng riêng để viết nên những câu chuyện đẹp về đạo pháp và đời thường trong cõi sống ta bà này…

Cửa Thiền sáng một chữ tâm

Thiền thất này đã từng là mái nhà chung của 50 đứa trẻ, có em lớn lên và rồi về lại với đời, có em ở hẳn với thiền môn. Đến thời điểm này còn 30 em, 30 mảnh đời và nhiều câu chuyện buồn trước khi ký thác đời mình cho sự chăm bẵm của sư Minh Đạo.

Em nhỏ nhất trong chùa mới 2 tuổi 4 tháng, lớn nhất đã 24 tuổi, đang là sinh viên cao đẳng… Các em đến từ nhiều địa phương khác nhau Trà Vinh, Phan Thiết, Đăk Lăk, Quảng Trị, TPHCM, Đồng Nai, Tiền Giang, Kiên Giang…

Sư Đạo và một chú tiểu trong chùa

Các em lớn lên hồn nhiên, được học hành và nương náu nơi cửa Phật nên Phật tính như một ngọn suối lành tự nhiên lan tỏa trong tâm hồn và đều muốn xuất gia để tránh đi những nghiệp chướng trên đời.

Những đứa trẻ - chú tiểu đầu để vá, xúng xính bộ đồ sắc nâu, sắc vàng ê a đọc kinh, vui đùa cùng nhau mà vẫn không làm mất đi vẻ tôn nghiêm cảnh thiền. Tôi thấy trong mắt sư Đạo lấp lánh niềm vui và nụ cười hiền luôn nở khi nhìn thấy các chú tiểu thanh bình mà như không còn nỗi buồn mồ côi như chính đời sư thời thơ bé.

Cũng lạ, Thiền thất Ca Diếp đơn sơ như không thể đơn sơ hơn. Hay gọi theo ngôn ngữ đời thường thì đây là một ngôi chùa nghèo. Nghèo đúng nghĩa đen vì ngay cả miếng đất đi mua để dựng chùa tu tập và nuôi nấng trẻ sư Minh Đạo cũng… mua chịu.

Chánh điện thờ Tam bảo cũng lợp tranh và hai bên đốc hở toang hoác. “Những lúc mưa gió thì thế nào, thưa thầy” - Tôi hỏi. Sư cười: “Mô phật, đang tụng kinh mà mưa thì thầy trò vác kinh… chạy chứ còn biết làm sao”.

Tôi ở lại dùng bữa cơm chay với chùa, bữa cơm có miến xào rau, canh rau, đậu phụ nấu mặn và cơm trắng. Cả sư Đạo, sư Định và các chú tiểu tổng cộng xấp xỉ 40 khẩu trong “ngôi nhà” này, việc chi cho sinh hoạt, điện nước, khẩu phần ăn hằng ngày cộng với việc chi phí cho các chú tiểu ăn học chắc chắn không phải là một khoản tiền nhỏ hàng tháng.

Như hiểu được băn khoăn của tôi, sư Minh Đạo bày tỏ: “Em định hỏi lấy đâu ra tiền chi tiêu phải không? Một phần do lao động của chùa, còn lại nhờ cả vào công đức của Phật tử và các nhà hảo tâm. Nhờ vậy mà các em nhỏ mới được học hành…”.

Điều làm tôi thấy cảm phục nơi thiền tâm của sư Minh Đạo là thầy luôn dồn hết tâm sức và vật chất để lo cho các em ăn học. Cũng vậy mà cả chánh điện, tịnh thất và cả ngay nơi ăn nghỉ cũng chỉ là những dãy nhà tranh tạm bợ.

Sư Đạo bảo: “Tính chi ly ra một năm cũng mất gần 16 triệu tiền học cho các em, còn hàng tháng sinh hoạt tiết kiệm, ăn uống đạm bạc mấy thì cũng mất hơn 10 triệu đồng, vậy hỏi nhà báo lấy đâu ra tiền mà xây chánh điện. Vả lại việc trồng người trước mắt quan trọng hơn rất nhiều”.

Cũng vậy mà một dãy nhà để các sư và chú tiểu ở cũng chỉ là tranh tre nứa lá.  Còn sư Minh Định ở trong một căn chòi thấp lè tè làm bằng tôn. Trời nắng không thể nào ở được trong đó. Sư Minh Định bảo: “Ban ngày tá túc tạm nhà các sư đệ, tối thì về nhà của mình…”. Tôi thầm nghĩ mà không dám hỏi, những đêm mưa, nước như ném đá ầm ầm trên mái tôn, không biết sư có tròn giấc ngủ?

Các em chuẩn bị ăn trưa

Tốt đời đẹp đạo

Suy cho cùng mọi giáo lý và đạo pháp trên đời đều hướng đến việc giải thoát cho con người khỏi mọi khổ đau. Nói cách khác đạo cũng luôn gắn với đời và mục đích tối thượng là vì con người. Tôi bắt gặp ở thiền thất nghèo này một hình ảnh đẹp lung linh, một sự hòa quyện giữa đời và đạo như thế.

Có lẽ vì vậy mà chú tiểu Huệ Xá 11 tuổi đang đi học lớp 4 đã nói với tôi: “Sau này con muốn được như sư để giúp những em nhỏ không may như con. Ba con lấy vợ bé bỏ má con, má con thì đánh bài tối ngày giờ bị bắt ở tù, không có thầy thì không biết anh em con về đâu…”. Huệ Xá còn có một người em được sư Minh Đạo cưu mang trong ngôi chùa này.

Như một nhân duyên khiến tôi đến và gặp Đại đức Thích Minh Đạo, viết những dòng để bạn đọc thấy một nét đẹp nhân văn trong văn hóa Phật giáo và cái tâm của những bậc chân tu gắn đạo với đời.

Thiền thất Ca Diếp vẫn còn vơi đầy những khó khăn trong chăm nuôi các em nhỏ trên con đường tu và học để thành những công dân có ích cho xã hội. Địa chỉ nhân ái này cần lắm sự chung lòng, chung sức của cả cộng đồng xã hội.

Trần Ngọc Hà

Các bạn có thể đọc bài tại

http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=138173&ChannelID=13

Thương lắm…Trung thu. Tản mạn của Trần Ngọc Hà

Thương lắm…Trung thu
Trần Ngọc Hà.

 

1.

Chị Hiên khênh về một hộp bánh trung thu “to vật vã”, thằng Cò sướng rơn tưởng mẹ mua cho mình. Chị mắng nó “cẩn thận vỡ, tao cho ăn đòn, cả triệu bạc đấy chứ chẳng chơi”. Biết không phải mẹ mua bánh trung thu cho mình, Cò tiu nghỉu. Chị Hiên lẩm bẩm với chồng “đắt là đắt ở mấy thứ đồ chơi trong đó anh à, bánh Bắc Kinh xịn đấy, con sếp em năm nay mới 4 tuổi, có loại còn đắt hơn”. Chẳng thấy anh phàn nàn gì. Chị bảo, “anh ra hàng Đồng Khánh đầu ngõ mua ít hộp bánh cho thằng Cò, lại còn biếu ông bà nội ngoại”…
2
Trung thu, chị ôm con mà nựng: “Con thích ăn gì, mẹ mua”. Thằng bé teo tóp lại vì mấy hôm nay truyền hoá chất. Tóc tai rụng không còn một sợi. Mấy chị hộ lý đẩy xe qùa của viện chia cho các cháu đang điều trị tại khoa u bướu. Chị cũng được chia một chiếc bánh trung thu bé tẹo cho cháu. Thằng bé nhai được một miếng rồi nhả ra vật vã khóc. Chị đưa anh bế con khoác áo ra hàng bánh trung thu ngoài cổng viện, mua cho con mọt con cá chép và một cái đèn lồng. Đêm, anh bế con ra hàng lang bệnh viện trên tầng bảy. Trăng vàng và sáng đến nhức nhối… Một năm qua, nhanh quá, chị mua mấy cái bánh trung thu để trên bàn thờ. Không biết thằng bé có thích loại bánh này, nhìn ảnh con chị quặn lòng vì nhớ. Năm ngoái, nó nhai được một mẫu bánh trung thu bé tẹo…
3
Mấy đứa trẻ tụm nhau lại cắt mấy cái vỏ hộp nhựa phế liệu làm đèn. Tẹo nữa chúng sẽ được đi phá cỗ. Hôm nay đoàn thanh niên hay phụ nữ gì đó sẽ phát quà. Trẻ lang thang như chúng nó cũng được chia dăm ba cái kẹo và mấy múi bưởi, thế cũng là “tươm” lắm rồi. Đi ngang qua hàng bánh trung thu chất đầy các loại, cái rẻ lắm cũng bảy tám ngàn. Chúng chỉ đưa mắt nhìn mà nuốt nước bọt. Thứ này với chúng nó là một mặt hàng xa xỉ phẩm. Có đứa bàn: “để hôm nào qua trung thu, bánh hạ giá, bọn mình góp tiền ve chai lại mua mấy cái ăn cho thoả thích”. Cả bọn cười sướng đồng tình. Trăng rằm tháng 8 vẫn tròn và sáng thế, tự như ngàn năm nay, vạn năm cũng vậy…

Hoạt động của room
10.03.2010
+
(4) bình luận: nguyen trinh, ledung, ghet thang dien
06.02.2010
(mrhu - 13.06.2008)
+
(4) bình luận: Hoang Lan, khanhvu, chip
24.01.2010
+
(5) bình luận: THUY TRANG, Tong The Thuong, SEIKOU
19.01.2010
(phangtomat - 03.06.2009)
+
(1) bình luận: tieu muoi
06.12.2009
(dodangbien - 30.07.2008)
+
(6) bình luận: nguyen lan huong, Nguyễn Đức Vinh, nguyenduyhung
16.09.2009
+
(1) bình luận: hienpr88
30.07.2009
+
(14) bình luận: Vũ Huu Cuong, noone, hoaiquang
06.07.2009
(nguyenduyhung - 13.08.2008)
+
(1) bình luận: lan nguyen
Bạn bè nhận xét
A Min có cái avatar trông ngầu ghê...